\”Hai người đàn ông… ư a?\” Kim Thái Hanh lặp lại, vẻ mặt kỳ quái.
Tai Điền Chính Quốc đều đỏ muốn rỉ máu, \”Thì, cậu biết đấy.\”
Kim Thái Hanh cau mày: \”Sao lại có thứ này?\”
\”Đừng quan tâm chuyện đó, rồi có coi không?\”
Kim Thái Hanh không nói, hai mắt như muốn cắm rễ trên thân bạn cùng bàn.
Điền Chính Quốc bị nhìn không được tự nhiên lắm, mặt càng đỏ hơn, lúng túng cúi đầu thu điện thoại, \”Cậu… cậu không xem thì thôi.\”
Dù sao cậu cũng là lần đầu tiên làm việc này, không có kinh nghiệm, da mặt cũng chưa dày đến mức đó.
Đứa nhỏ này quá ngây thơ, khả năng tiếp thu làm sao so với các bạn nữ ship CP được.
Điền Chính Quốc quay người muốn đi thì bị cản.
Kim Thái Hanh rút điện thoại từ trong tay cậu ra: \”Xem, sao lại không xem chứ, đưa một đầu tai nghe cho tôi.\”
Trái tim bé nhỏ của Điền Chính Quốc lại bắt đầu đập loạn.
Hai người núp trên ghế sofa ở trong phòng, vai kề vai, tay sát tay, lén lút khám phá bí mật nhỏ ngày mùa hạ.
Nhấn nút play, Điền Chính Quốc muốn nói cho bớt xấu hổ: \”Này hình như là phim Hàn nhỉ? Nghe giọng có vẻ giống.\”
Cậu không hay xem phim nước ngoài, đến nay còn không phân biệt được tiếng Nhật với tiếng Hàn có chỗ nào khác nhau.
Kim Thái Hanh nghe xong, nói: \”Phải.\”
Điền Chính Quốc ngạc nhiên nhìn hắn: \”Cậu hiểu á?\”
\”Sơ sơ.\” Đây đương nhiên là cách nói khiêm tốn không thể khiêm tốn hơn.
Thực tế là vào năm mười tuổi, hắn cũng đã có thể lưu loát giao tiếp với khách nước ngoài.
Lâm Chính Tùng luôn khắc nghiệt với cháu trai, ngay cả loại ngôn ngữ vùng hẻo lánh người thường chưa nghe qua cũng mời giáo viên chuyên nghiệp dạy.
\”Vậy bọn họ đang nói gì thế?\”
Đã đến đoạn hai người cãi nhau, Kim Thái Hanh nhìn hai nhân vật chính chỉ vì một chút hiểu lầm nhỏ mà ghen tuông, khóe miệng khẽ nhếch, chỉ vào nhân vật công bên giường, sau đó bình tĩnh nhìn Điền Chính Quốc: \”Người này nói…\”
Điền Chính Quốc ngóng trông nhìn hắn.
\”Tôi muốn chơi-chết-em.\” Hắn đè giọng nói, thanh âm nhỏ đến mức chỉ khi ghé vào mới nghe rõ.
Điền Chính Quốc: \”…\”
Da bên ngoài của cậu đã đỏ hết, không dám nhìn người.
Kim Thái Hanh cười cười không lên tiếng.
Cảnh phim tiếp tục chiếu, rất nhanh đã tới đoạn không thể miêu tả.
Điền Chính Quốc căng thẳng quíu vào.
Ngón chân trắng hồng co lại trong đôi dép, thịt nhô căng, móng chân mượt mà trong suốt, đầu ngón chân còn đang không ngừng cục cựa, cào nhẹ trái tim người cạnh bên.
Trong tai Kim Thái Hanh là tiếng hai người đàn ông \”Ưm a\” thở dốc, ánh mắt dừng trên khuôn mặt của bạn nhỏ cùng bàn, trái tim như bị ai bắt đi.
Sau cùng là đoạn kịch liệt nhất, Điền Chính Quốc xem mà mặt đỏ tai hồng, miệng đắng lưỡi khô.
Cậu quay đầu qua, bạn cùng bàn không có một chút phản ứng nào.
Kim Thái Hanh nhạt nhẽo nhìn màn hình, biểu cảm còn không thèm biến đổi.
…Ra vẻ chưa đủ kích thích.
Video phát xong, hắn nhìn Điền Chính Quốc: \”Hết rồi?\”
Điền Chính Quốc: \”…\”
Phải mất mấy giây bạn nhỏ mới phát ra âm thanh: \”Cậu… cậu không có xíu cảm giác gì sao?\”
\”Cảm giác gì cơ?\” Kim Thái Hanh thoải mái gác chân dài, bộ dạng rất nhẹ nhàng, ánh mắt bình lặng như nước: \”Diễn xuất không tệ, so với mấy đám nghiệp dư thì tốt hơn nhiều lắm.\”
\”…\” Điền Chính Quốc không tin, ánh mắt cậu dời xuống, muốn nhìn thử có gì đó bất thường hay không.
Nhưng Kim Thái Hanh mặc quần dài màu tối, từ eo trở xuống đều bị che, có nhìn cũng không thấy.
Kim Thái Hanh cảm nhận được tầm mắt kia, bụng dưới đột nhiên xẹt qua một cỗ nóng.
Hắn âm thầm hít sâu một hơi: \”Tôi đi rửa tay.\”
Nhìn bóng lưng hắn vội vàng rời đi, Điền Chính Quốc chớp chớp mắt mấy lần.
Một lát sau nhịn không được cười khì khì hai tiếng.
Ngoài miệng thì bình tĩnh lắm, thân thể còn không phải rất thành thật hay sao.
Ăn cơm tối xong, hai người cùng ngồi làm bài tập. Điền Chính Quốc rõ ràng có hơi mất tập trung, nhiều lần đã bị Kim Thái Hanh dùng ánh mắt quở trách.
Tuy nhiên bạn nhỏ gan lớn có sợ đâu, nhưng cuối cùng vẫn không lay chuyển được bạn cùng bàn, miễn miễn cưỡng cưỡng mới làm xong bài tập.
Trong đầu cậu toàn là chuyện ban chiều.
Trước khi ngủ, Điền Chính Quốc đột nhiên hỏi: \”Cậu muốn tắm chung không?\”