(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 19: Lại đây, ôm một lát – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 19: Lại đây, ôm một lát

Điền Chính Quốc không ngờ tới hắn lại đi hỏi vấn đề này, trong khoảnh khắc cậu hơi ngờ nghệch.

Bạn cùng bàn càng thêm ấm ức: \”Cậu không thèm cổ vũ cho tôi nữa.\”

Hai mắt hắn cụp xuống, lông mi đen mảnh còn run run, nom đáng thương vô cùng.

Những lo lắng trong lòng Điền Chính Quốc phút chốc tan biến, chỉ lo an ủi người: \”Cậu chơi tốt lắm mà.\”

Thấy đối phương vẫn một bộ rầu rĩ không vui, lại vội nói tiếp: \”Lát nữa tớ chắc chắn sẽ cổ vũ cho cậu thật lớn.\”

Lúc này Kim Thái Hanh mới cười lên.

Điền Chính Quốc cảm thấy hơi chua xót.

Kim Thái Hanh được sinh ra trong gia đình không êm ấm lắm, bản thân hắn còn không nhận được sự yêu thương hay chăm sóc nào, sợ là trước khi gặp cậu, ngay cả một người bạn tốt bạn cùng bàn cũng chưa từng có.

Cho nên hiện tại mới dè dặt như vậy, lo được lo mất.

Cậu cẩn thận ngẫm nghĩ, vẫn nên cổ vũ Kim Thái Hanh thôi.

\”Vừa rồi là sao?\”

Kim Thái Hanh nói: \”Không chạm, tự ngã.\”

Điền Chính Quốc mở to hai mắt: \”Vậy trọng tài…\”

\”Hẳn là không thấy rõ.\” Kim Thái Hanh vẫn chưa nói sự thật, hắn sợ bạn nhỏ nhịn không được lại chạy đi tìm người tính sổ.

Kỹ thuật chơi bóng rổ của Kim Thái Hanh là do Lâm Chính Tùng tìm tuyển thủ chuyên nghiệp dạy cho. Đương nhiên một tuyển thủ chuyên nghiệp không phải là giáo viên đại trà tùy tiện dạy theo sở thích, mà là vừa nhắc đến tên, người qua đường sẽ phải xông lên xin chữ ký.

Yêu cầu của Lâm Chính Tùng cực kỳ nghiêm khắc, cái gì cũng phải chu toàn. Xét cho cùng, trên con đường kinh doanh không thiếu những người dị hợm, và đám này sẽ làm mọi cách để khiến tỷ lệ giành phần thắng của họ lớn hơn.

Mấy thủ đoạn nhỏ của lớp bảy, hắn còn không thèm để vào mắt.

Chẳng qua tuổi mới lớn dễ bồng bột gây sự, một lòng nhiệt huyết đến thì nhanh mà đi cũng nhanh, cãi nhau một hồi lại quay đầu cười đùa. Tuổi dậy thì thường làm nhiều chuyện xấu mặt, hắn đồng ý chừa một đường lui cho đám nhóc chưa lớn này.

Điền Chính Quốc không biết cả một đám người bọn họ đều bị bạn cùng bàn xem như lũ nhóc, lúc này cậu đang rất bất bình.

\”Cậu cố lên, phải lấy lại số điểm đã mất!\”

\”Được.\”

Người bị thương bên lớp bảy đã nhanh chóng trở lại, vết thương không nặng, có thể lên sân thi đấu tiếp.

Đội bạn được hưởng hai quả phạt đền, điểm số vừa được kéo dãn ra lại rút ngắn trở lại.

Lần thứ hai chạm mặt, tên kia không những không chột dạ mà còn nhe răng cười với hắn: \”Thật ngại quá, thể lực của tôi không được tốt cho lắm.\”

Con ngươi Kim Thái Hanh tối đen: \”Có như không có.\”

Qua hai giây tên nọ mới kịp phản ứng, cậu ta thở hắt ra hừ một tiếng.

Bóng lại vào tay Kim Thái Hanh.

Chỉ là bầu không khí trên sân hiện tại đa phần là thiên về lớp bảy, tinh thần trượng nghĩa của đám học sinh mười bảy mười tám tuổi dấy lên, cho rằng chính nghĩa luôn chiến thắng tà ác.

Không biết là người lớp nào khởi xướng trước, hô to lớp bảy cố lên, sau đó khán đài như sóng vỗ cùng hò khắp sân thể dục.

Đội cổ vũ do Triệu Tiểu Nguyệt dẫn đầu hét lên một cách bất lực.

Kim Thái Hanh dẫn bóng tiến hai bước, sau đó lại bị chặn.

Hắn cười: \”Một chiêu dùng hai lần không tốt lắm đâu?\” Tên nọ không thèm kiêng dè, nhỏ giọng nói: \”Binh bất yếm trá(*), chỉ cần có thể khiến người khác bị phạt rời sân là đủ rồi, cậu cũng hiểu mà, phải không Kim thần?\”

(*): Chiến tranh không ngại lừa dối.

Kim Thái Hanh đập đập quả bóng: \”Vậy tôi cũng vui lòng nhắc một câu.\”

Hắn đẩy bóng đi về phía trước.

Tên lớp bảy nọ theo bản năng sải chân ra.

Thời gian như đảo ngược, cũng là cảnh tượng ấy, cũng là động tác ấy.

\”Đi đêm nhiều tất sẽ gặp ma.\”

Thời điểm tên nọ ngã xuống, trong lòng bỗng dưng rơi lộp bộp, đợi đến khi cậu ta phát hiện có gì đó không ổn thì cũng đã muộn.

Lần này Kim Thái Hanh không ném tới rổ nữa.

Hắn chuyền bóng qua cho người khác.

Không có bóng che khuất tầm nhìn, lần này mọi người thấy rất rõ động tác của cả hai.

Kim Thái Hanh không va vào người đó, hắn đứng tại chỗ không nhúc nhích, bước lên ném rổ chỉ là động tác giả, vốn là dụ dỗ cho tên nọ mắc câu – lớp bảy ăn vạ.

Bóng lại về tay Kim Thái Hanh lần nữa, hắn lui vài bước, đầu hơi hướng lên–

Ngay giữa hồng tâm.

\”Roét!\”

Tiếng còi vang lên, 3 điểm.

Tỷ số hòa.

\”Đệt!\” Bối Tiểu Xuân nhảy thẳng ra ngoài, ngay cả tóc cũng muốn dựng đứng cả: \”Lần trước cũng là chiêu này đây! Cố ý ngã xuống, giờ muốn dùng lại hả???\”

Giọng nói của hắn sắc bén, có thể so sánh với uy lực của loa mà truyền khắp cả sân, dù có ai không hiểu chuyện gì đang xảy ra cũng có thể nghe rõ.

Chu Hoa nhếch môi, nhìn chòng chọc vào trọng tài: \”Lần này chắc không ai xử oan nữa nhỉ?\”

Hắn cố gắng khiến giọng của mình nghe tốt một chút, nhưng không cách nào kiềm chế được, trên ngực cứ phập phồng kịch liệt.

Kim Thái Hanh nhìn về phía trọng tài, môi mỏng khép mở: \”Xử thế nào?\”

Mặt trọng tài đen như đít nồi, theo bản năng nhìn trộm qua Thư Vũ.

Sắc mặt Thư Vũ đã cực kỳ khó coi, \”Sao biết được trận đầu cậu không phải cố ý đẩy người? Trọng tài cũng xử rồi.\”

Kim Thái Hanh hỏi: \”Vậy liên quan gì trận này đâu?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.