Điền Chính Quốc về phòng, leo lên giường nhắn tin với Kim Thái Hanh.
Cắt vài nhành hoa thơm cắm vào bình.
Sau đó chụp lại gửi cho bạn cùng bàn, thêm vào một icon đáng yêu.
[Điền Chính Quốc: Hoa quế vườn nhà tớ nở rồi, lần sau sẽ dẫn cậu đến xem, bảo dì Phương làm bánh hoa quế ăn.]
[Điền Chính Quốc: À, cậu không ăn đồ ngọt, làm cho cậu một cái túi thơm vậy.]
[Điền Chính Quốc: Cậu sao thế, lấy nhầm đồng phục của tớ rồi, ngốc quá đấy?] Không khác gì mấy kẻ có vẻ ngoài vô hại nhưng trong bụng toàn là ý xấu.
Chẳng hạn như màn trả đũa quen thuộc này.
[Điền Chính Quốc: Tớ giặt sạch hết rồi đó, cậu phải cảm ơn tớ đi.]
[Điền Chính Quốc: Cho nên cậu không được bắt tớ học thuộc bài văn và các công thức trong một tháng tới đâu!] Bên kia vẫn chưa nhắn lại, cậu bắt đầu ngồi vắt óc suy nghĩ cách làm thế nào để thoát khỏi vận mệnh bị bắt đi học bài.
Nhưng cậu lải nhải nửa ngày, đầu bên kia vẫn cứ lặng yên không đáp.
Ảnh đại diện WeChat của Kim Thái Hanh là một bầu trời đêm với ngôi sao vàng nhạt, ánh sao le lói, như sắp bị bóng đêm nuốt chửng.
Điền Chính Quốc chọc chọc vào đó.
[Bạn vỗ vỗ(*) \’Hôm nay bạn cùng bàn có giúp tôi làm bài không?\’]
(*): Chọc liên tục vào avatar trên Wechat thì sẽ xuất hiện cái này. Giống kiểu vẫy vẫy tay trên facebook á:3
Biệt danh này được sửa từ hôm trước.
Lúc đó, Điền Chính Quốc chạy đua với thời gian làm kiểm tra trên lớp, bài còn dài nhưng giờ đã sắp hết, mà cô giáo tiếng Anh lại cực kỳ nghiêm khắc, Điền Chính Quốc có hơi sợ.
Bạn nhỏ cuối cùng cũng biết lo lắng, cậu lắp bắp đến trước bạn cùng bàn, đỏ mặt nói: \”Cậu giúp tớ làm hai câu thôi, chỉ hai câu thôi mà, được không?\”
Cậu bị Kim Thái Hanh chiều đến lớn mật, cố sức chọc vào vạch giới hạn mà không biết điểm dừng, vì được Kim Thái Hanh bao dung vô điều kiện mà hi vọng cũng lặng lẽ tăng lên.
Sau đó, lần đầu tiên cậu bị bạn cùng bàn phê bình.
Điền Chính Quốc biết mình sai nên cũng không dám cãi, lý trí hiểu rõ bạn cùng bàn nói rất đúng nhưng trong lòng vẫn lăn qua lộn lại mắng người ta mấy lần. Cậu rưng rưng ngồi trở lại khoanh bừa hết những câu còn dang dở.
Lồng ngực trống rỗng, không biết là khó chịu vì bị nói trúng hay khó chịu vì gì.
Cậu không nỡ mắng hắn, có giận lắm thì cũng chỉ sửa lại biệt danh của bạn cùng bàn, lòng đầy giận dỗi.
Đến cuối Kim Thái Hanh vẫn không giúp cậu.
Chỉ là hắn dùng giấy nháp, tỉ mỉ giảng lại những câu cậu làm sai, nhẹ nhàng giải thích, từng chút từng chút sửa lỗi ngữ pháp lại cho cậu.
Điểm của cậu nát như cứt chó, cô giáo cũng không mong đợi gì, cha mẹ cũng không để ý lắm, chỉ có Kim Thái Hanh túm lấy cậu không chịu buông tay.
Cuối cùng, Kim Thái Hanh véo nhẹ tai bạn nhỏ, nói: \”Thỏa mãn đi, không ai sung sướng như cậu đâu.\”
Trong lòng nảy lên, cậu tức khắc đỏ mặt.
Điền Chính Quốc đang cầm điện thoại, ý nghĩ trêu chọc đối phương vừa trỗi dậy thì lập tức tắt.
Cậu trở mình, đổi lại biệt danh, sau đó chầm chậm gõ chữ.
[Điền Chính Quốc: Kim Thái Hanh, cậu về chưa?]
Kim Thái Hanh đã về từ lâu.
Lúc thấy tin nhắn cũng là khi vừa phơi xong đồ đồng phục mới.
Chỉ sau vài giây lau khô tay, bên kia đã gửi đến hàng loạt tin nhắn, rất nhanh màn hình đã hiển thị số tin lên đến 20 .
Kim Thái Hanh mở ra, toàn là những icon vô nghĩa.
\”…\”
Hắn nhịn không được gửi một tin nhắn thoại: \”Cậu học tiểu học chắc?\”
Trong hai giây, màn hình hiển thị thông báo \’Đang soạn tin…\’.
Kim Thái Hanh kéo khóe miệng, tung một đòn chí mạng: \”Rảnh quá nhỉ, làm bài tập xong chưa?\”
Bên kia ngưng bặt.
Kim Thái Hanh bật cười ra tiếng, hắn cầm điện thoại bước vào phòng ngủ. Trên bàn là những bài tập chưa làm hết cùng một ít văn kiện, hắn xếp lại những tài liệu quan trọng và mấy bài đã làm, bạn nhỏ bên kia rốt cuộc cũng có động tĩnh mới.
[Điền Chính Quốc: Bữa sáng của cậu mất rồi đó!]
Hôm sau, Kim Thái Hanh xách đồ ăn sáng mua đại đi vào lớp, mới vừa ngồi xuống thì Điền Chính Quốc gọi điện.
\”Tớ đang trước cổng trường, cậu mau ra đón đi.\” Đầu bên kia thở hồng hộc, còn có chút ấm ức: \”Hôm nay có kiểm soát giao thông, xe tư nhân không được vào cổng. Đồ của cậu nặng muốn chết, tớ phải xách cả một đoạn dài luôn đây này.\”
Kim Thái Hanh đứng lên, ném bữa sáng chưa đụng thẳng vào trong thùng rác: \”Đến ngay.\”
Khi xuống lầu thì chạm mặt Thư Vũ cùng với đám anh em côn đồ. Sáng sớm mà bọn họ đã mặc đồng phục bóng rổ, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhìn qua đã biết vừa luyện tập trên sân trở về.
Có mười một lớp được chọn thi đấu ở các trường cấp ba Lan Thành, sau vài vòng thi, hy vọng của đội đại diện cho trường đặt lên lớp ba và lớp bảy.
Vừa chạm mắt, sắc mặt bên kia lập tức đổi.
Kim Thái Hanh liếc nhìn một cái, nghiêng người chuẩn bị lướt qua.
Một đôi giày thể thao chắn trước mặt.
\”Đây không phải nam thần mới nổi ở Tam Trung chúng ta sao? Thành tích tốt, thể dục tốt, thấy chúng ta cũng không thèm chào mà.\”
\”Chào mày làm gì, đằng nào lên sân cũng gặp, đâu phải cứ muốn là được?\” Trong đám áo đỏ có một người nhìn Kim Thái Hanh từ trên xuống dưới, như nhớ đến điều gì, cậu ta cười cười: \”Nghe bảo gia cảnh đằng đó không tốt lắm, có muốn bổn thiếu gia hỗ trợ một ít không? Đổi lại giúp tao làm bài tập?\”
\”Mày trước nay thi 200 điểm bỗng dưng đạt đến số 700, có khi ba mẹ mày bị dọa, còn quay lại đánh cho vài phát đấy.\”
Một đám cười rộ lên.