*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Điền Chính Quốc sững sờ nhìn điện thoại, hồi lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Cậu chưa bao giờ nghe Kim Thái Hanh dùng giọng điệu này nói chuyện.
Tựa một thanh kiếm vừa rời vỏ, mạnh mẽ sắc bén, nhưng cũng an toàn, dịu dàng.
Loại hấp dẫn khó nói nên lời.
Điền Chính Quốc nhịn không được lại muốn nghe lần nữa, nhưng đợi cậu bấm vào thì bên kia đã thu hồi tin nhắn.
Thay vào đó là một tin nhắn thoại khác, ngữ điệu cũng khác, còn có thêm vài phần bất đắc dĩ: \”Tôi tới đón cậu.\”
Nhân lúc bạn cùng bàn chưa tới, Điền Chính Quốc vội vã gọi điện cho ba mẹ: \”Kim Thái Hanh tới đón con, dạ, chúng con… Chúng con học nhóm, sắp kiểm tra cuối tháng rồi, lần này mà làm không được thì sẽ khiến ông nội mất mặt, con chắc chắn sẽ làm tốt. Con đi trước, hai người nói lại với ông nội giúp con nha.\”
Mẹ Điền chỉ cảm thấy đau đầu.
Bà như đi guốc trong bụng con trai, ngay cả chuyện học nhóm và báo lại với ông nội cũng nói ra, có vẻ như bị dọa không nhẹ rồi.
Đáng tiếc là vận hành công ty có vấn đề, vợ chồng bà muốn thử áp dụng cách Kim gia từng làm để giải quyết nguy cơ lần này, không thì không những phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, còn sẽ để con trai phải chịu uất ức.
\”Để mẹ gửi cho ít tiền, trên đường con mua ít hoa quả về ăn với bạn. Hôm nay dì con nghỉ, nếu ba mẹ chưa về thì hai đứa đến Ổ Trạch Hiên mà ăn.\”
Điền Chính Quốc trả lời \”Dạ vâng\”, ở trong lòng sung sướng nhảy cẫng.
An ninh ở đây rất nghiêm ngặt, cậu sợ Kim Thái Hanh không vào được nên nhanh chóng cúp điện thoại rồi đi đến bốt bảo vệ đứng chờ.
Kim Thái Hanh đến đây bằng xe buýt, xuống xe phải đi thêm mười phút nữa mới đến nơi.
Đang lúc cúi đầu soạn tin nhắn thì thắt lưng bị ôm, có một thân thể mềm mại dán vào.
\”Cướp đây!\”
Kim Thái Hanh phì cười, giơ hai tay lên đầu: \”Cướp tiền hay cướp sắc?\”
Vậy mà người đằng sau cũng nghiêm túc suy nghĩ, \”Có tiền ư?\”
\”Không có.\”
\”Ồ, vậy chỉ có thể cướp sắc thôi.\”
Điền Chính Quốc bước ra đằng trước, có hơi bất mãn, vốn muốn hỏi tại sao bây giờ mới tới, kết quả là nhìn thấy một đầu đầy mồ hôi của đối phương.
Năm nay nóng hơn năm ngoái, cuối tháng 9 nhiệt độ vẫn chưa giảm, vào phòng có điều hòa thì không thấy gì nhưng đi ra một cái là nóng nực ngay.
\”Sao không lấy ô mà che?\”
Cậu muốn trách cũng không nỡ trách, lấy khăn trên âu phục ra cẩn thận lau trán người trước mặt.
Kim Thái Hanh hơi cúi xuống cho cậu dễ lau hơn: \”Sợ người nào đó đợi lâu.\”
Trong lòng Điền Chính Quốc mềm nhũn, chút giận hờn ban nãy bay biến, lầm bầm nói: \”Sớm muộn gì cũng đen da thôi.\”
Kim Thái Hanh \”ừm\” đáp, cũng không phản bác, nhìn ngắm bạn nhỏ cùng bàn mặc lễ phục.
Lễ phục hôm nay của Điền Chính Quốc là một bộ âu phục màu trắng, kết hợp với một chiếc nơ đen trên cổ, eo nhỏ chân dài, cả người sạch sẽ mềm mại, trông giống như một hoàng tử bé.
Hoàng tử bé tốt bụng và đáng yêu, một lòng một dạ kết bạn với cậu nhóc ăn mày.
Nhóc nọ không những không biết ơn mà còn nảy ra những ý tưởng xấu.
Nó muốn xây một tòa lâu đài, sau đó nhốt hoàng tử lại.
Để mặc cho nó khi dễ.
Cuối cùng, nhóc ăn mày bị hoàng tử nhét vào trong xe, bảo tài xế Điền gia chở về biệt thự.
Sau khi vào nhà, hai tay Kim Thái Hanh mỗi bên xách một túi đồ lớn, lúc nãy cả hai đã tranh thủ ghé vào siêu thị mua ít đồ.
Hầu hết đều do Điền Chính Quốc mua, Kim Thái Hanh phụ trách xe đẩy.
Khi bước vào ngôi nhà quen thuộc, Điền Chính Quốc mới hoàn toàn sống lại. Cậu mở TV, chọn đại một kênh tin tức.