(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma – Chương 12: Ông không được bắt nạt Thái Hanh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Chuyển Ver – Taekook) Bạn Cùng Bàn Thật Đáng Thương-Khai Tâm Thị Phúc Ma - Chương 12: Ông không được bắt nạt Thái Hanh

Đối với việc về nhà chính Điền gia tham gia tiệc mừng thọ của ông nội, nội tâm Điền Chính Quốc vô cùng không thích. Dù sao mới hai ngày trước giữa cậu với Thư Vũ vừa xảy ra chuyện không mấy vui vẻ, lần gặp mặt này nghĩ cũng không cần nghĩ, chắc chắn không có chuyện tốt lành xảy ra.

Nhưng cậu cũng không có cách khác.

Nhà chính Điền gia thực ra không hề cũ, được núi sông bao quanh, nằm trong vùng bất động sản đắt đỏ. Ông nội Điền khi còn trẻ là một giáo viên, sau khi có con trai mới dần trở nên giàu có. Nhà là do con trai trưởng mua, con trai út thì mua mấy thứ đồ gia dụng, toàn bộ đều để ông bà đứng tên, tiếc là bà nội Điền không có phúc hưởng, đã qua đời từ hai năm trước.

Khi gia đình Điền Chính Quốc đến, ông nội Điền đang đánh cờ với vài người bạn già ở sân sau, người giúp việc đứng ngoài chuyển lời lại không được đến quấy rầy, Điền Chính Quốc đành theo cha mẹ đi vào sảnh tiệc.

Thiệp mời được phát rộng rãi, có người quen cũng có người không quen. Điền Chính Quốc không thích cảnh tượng này, cậu nói với ba mẹ một tiếng rồi bỏ đi, kết quả là vô tình chạm mặt Thư Vũ vừa ra khỏi phòng khách.

Đối phương mặc một bộ âu phục, tóc vuốt keo, khăn tay màu xanh lam được xếp ngay ngắn đặt trước ngực, thắt lưng duỗi thẳng, rất có khí khái con nhà quyền thế.

Điền Chính Quốc khẽ \’hừ\’ một tiếng, vốn định mắng một câu \’Nhà giàu mới nổi\’ nhưng não vẫn chưa bị hư, biết nếu mắng thế là cũng mắng cả chính mình, chỉ đành đem lời định nói ra nuốt trở lại.

Thư Vũ đang nói chuyện qua WeChat nên không để ý có người ở lối ra, mà nội dung cuộc nói chuyện rất lớn mật.

\”Bảy đánh một còn để chạy mất, đây chưa tính mà dám vòi tiền tiếp hả?\”

\”Điền Chính Quốc cũng ở đó… Vậy sao không chọn lúc không có Điền Chính Quốc ấy? Mẹ nó, khỉ gì cũng tới tay!\”

\”Bằng mọi cách, cuối tuần phải xử Kim Thái Hanh cho tao, tự giải quyết cho tốt, đừng để lại hậu hoạn.\”

Thư Vũ bực bội cúp máy, vừa xoay người đã trông thấy Điền Chính Quốc hai mắt đỏ hoe, giật mình nói: \”Mày trốn đây làm gì?\”

Điền Chính Quốc tức giận đến phát nổ, nếu không phải biết đánh không lại thì cậu đã nhào lên vật lộn, đánh túi bụi thằng ngu Thư Vũ rồi.

Vì quá tức giận mà mặt cậu đỏ hết cả lên, thậm chí còn sưng lên một vòng(*): \”Ông không được bắt nạt Thái Hanh!\”

(*): Tức tới nỗi mà mặt bành trướng cả lên á.

Thư Vũ cười với cậu: \”Nghe rồi sao? Giận đến thế, muốn bất bình thay bạn cùng bàn hử?\”

Cậu ta chế nhạo nhìn tay chân mảnh khảnh của Điền Chính Quốc: \”Mày sao?\”

Điền Chính Quốc khép mở miệng vài lần, nhưng cậu vốn không phải người biết nói lý lẽ, cuối cùng chỉ phun ra một câu: \”Tui quay video lại rồi.\”

Thư Vũ sửng sốt: \”Cái gì?\”

Điền Chính Quốc thấp hơn cậu ta nửa cái đầu, khi nói còn phải hơi ngẩng lên, lúc nói chuyện nghiêm túc trông có hơi buồn cười.

\”Vừa mới nãy, tui quay video lại rồi, ông mà dám làm gì Thái Hanh, tui sẽ đăng video này lên diễn đàn trường… Còn có thể đăng trên nhóm gia tộc nữa.\”

Thư Vũ nhìn điện thoại trước ngực Điền Chính Quốc: \”Quỷ biết mày có bốc phét hay không, tao không thèm…\”

Sau đó cậu ta nhìn thấy trên màn hình di động Điền Chính Quốc, là ảnh chụp mình đang gọi điện thoại.

Điền Chính Quốc cho nhìn một cái rồi cất ngay: \”Ông dám gây rắc rối cho cậu ấy nữa thì tui thực sự sẽ đăng lên đấy!\”

Thư Vũ quá xem thường Điền Chính Quốc rồi.

Cùng tuổi với nhau nhưng cực kỳ yếu ớt, cũng không thông minh, năng lực thì kém, ngoại trừ vẻ ngoài xinh đẹp ra thì cậu chẳng còn cái gì cả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.