[Chuyển Ver] Anh Chịu Thua Em Rồi Cp Hiểu Thừa Hạ Thiên – Chương 49 Ngoại Truyện 1 : Yêu Thầm – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Chuyển Ver] Anh Chịu Thua Em Rồi Cp Hiểu Thừa Hạ Thiên - Chương 49 Ngoại Truyện 1 : Yêu Thầm

\”Bịch\” một tiếng, giọt nước lạnh văng tung tóe khắp nơi, Lâm Diệu Diệu mặc váy trắng hít một ngụm khí lạnh, cô lau vệt nước trên người, quay đầu hung hăng trừng mắt với mấy tên con trai nghịch ngợm cuối lớp.

Kẻ đầu xỏ chẳng những không cảm thấy mình sai, thậm chí còn làm mặt quỷ với cô.

Cô gái ngồi bên cạnh Lâm Diệu Diệu không hề để ý, tựa như chai nước vừa rơi xuống kia không hề văng chút nước nào lên người mình, cô đeo tai nghe, nhìn những tán cây sum xuê ngoài cửa sổ, gương mặt xinh đẹp mà hờ hững, hàng lông mi vừa dày vừa dài của cô khẽ run run, khiến cho người ta không nhịn được mà nhìn đến thất thần.

\”Phì.\” Đằng sau có một cậu con trai nở nụ cười, dùng cùi chỏ chọc người bên cạnh, nhíu mày: \”Không hấp dẫn được sự chú ý của người ta rồi.\”

Thiếu niên ngây thơ đang trong giai đoạn trưởng thành, có không ít cậu bạn thích đùa dai để lấy lòng người khác, người vừa ném chai nước là Tiếu Phàm nhìn thoáng qua Lư Dục Hiểu đang ngồi yên lặng, trong mắt mang theo vẻ thất bại: \”Sao cô ấy lại thanh cao như vậy? Bối cảnh gì thế?\”

\”Không có bối cảnh.\”

\”Không có bối cảnh mà lại khác người như vậy?\”

\”Nhường đường.\” Một giọng nói lười biếng lạnh nhạt truyền đến từ phía sau, Tiếu Phàm xoay người, chỉ thấy Thừa Lỗi đang cầm chai nước đến gần, cậu khoác chiếc áo đồng phục màu xanh lam rộng rãi, ánh mắt thờ ơ lướt qua bọn họ.

Hai cậu con trai kia không dám trêu chọc, lùi sang bên cạnh một chút, Thừa Lỗi vừa đi qua, hai người liền thở dài một hơi, đột nhiên nghe thấy cậu nói: \”Ai cho phép các người vứt rác bừa bãi?\”

Cậu quay đầu, sắc mặt bình thản, trong giọng nói còn mang chút mất kiên nhẫn.

\”?\”

Không đúng, vứt rác thì mắc mớ gì tới cậu?

Nhưng Tiếu Phàm cũng không dám nói ra tiếng lòng, cậu ta mấp máy môi: \”Làm sao vậy?\”

\”Tố chất của cậu đâu?\”

\”…\” Đều là lưu manh, còn nói tố chất cái gì?

Tiếu Phàm đã xác định rằng Thừa Lỗi cố ý gây chuyện: \”Cậu đừng tưởng tôi không dám đánh cậu.\”

Người bên cạnh kéo cậu ta lại, không chút lưu tình mà vạch trần: \”Cậu thật sự không dám đâu, bỏ đi thì hơn.\”

\”Cậu…\” Tiếu Phàm thở phì phò, đang muốn đánh người thì trước mắt bỗng tối sầm lại, vài bóng người đứng trước cửa ra vào, phe Thừa Lỗi người đông thế mạnh, cậu ta đành phải từ bỏ ý định.

\”Làm ơn nhường đường.\”

Giọng nói của Lư Dục Hiểu rất nhỏ nhẹ, tựa như cơn gió thổi qua cửa sổ, cô đeo khẩu trang, cúi đầu xuống, lộ ra một đôi mắt xinh đẹp, vốn dĩ Tiếu Phàm đã thích cô, nên khi thấy Lư Dục Hiểu đưa tới tận cửa, đương nhiên cậu ta sẽ không bỏ qua: \”Muốn đi qua à? Gọi một tiếng anh xem nào?\”

Thừa Lỗi nhíu mày, đang định dạy dỗ cậu ta, Lư Dục Hiểu đột nhiên ho khan một tiếng, ngước khuôn mặt nghi hoặc nhìn Tiếu Phàm : \”Cậu… là nam?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.