Một tiếng cười rất nhỏ lại truyền đến, cô cúi đầu, cảm giác được một bàn tay to lớn đang xoa tóc mình, động tác lúc đầu thì dịu dàng, đột nhiên lại trở nên thô lỗ, hận không thể làm rụng hết tóc trên đầu cô.
Lư Dục Hiểu đánh vào tay anh, chống đầu bị vò rối tóc mà trừng anh, tên đàn ông tồi này vốn dĩ không hiểu nhu tình là gì, lãng mạn là gì cả.
Thừa Lỗi chăm chú nhìn cô, không nói, Lư Dục Hiểu bất mãn: \”Nhìn em làm gì?\”
Thừa Lỗi bỗng hơi thất thần, anh đã chờ ngày này từ rất lâu rồi, đến bây giờ anh vẫn chưa quá muộn, thậm chí còn cảm thấy không chân thực: \”Có được em thật tốt.\”
Cô vừa nghĩ đến ý nghĩa sâu xa trong lời nói, bên tai lại đỏ lên như sắp nhỏ máu.
Nhưng cao thủ hay phá hỏng bầu không khí không thể nói lời âu yếm quá ba giây: \”Vẫn cứ cảm thấy không chân thực, tối nay lại làm một lần nữa đi.\”
\”Cút.\”
Ăn sáng xong, Thừa Lỗi đi rửa bát, Lư Dục Hiểu đứng ở một bên: \”Anh nhận kịch bản mới rồi à? Lần này được nghỉ bao lâu?\”
\”Chưa biết, có lẽ sẽ được nghỉ lâu hơn một chút.\”
Lư Dục Hiểu gật gật đầu: \”Lúc trước anh quay phim liên tục không ngừng nghỉ, bây giờ nghỉ ngơi một chút cũng tốt. Hơn nữa, anh còn nợ kim chủ tài liệu quảng cáo đấy.\”
Cô bật cười, có chút hả hê.
Thừa Lỗi dừng tay, nghiêng người, nghiêm túc nhìn cô: \”Nghỉ ngơi là vì muốn xử lý tốt chuyện kết hôn với em.\”
Cô khiếp sợ nhìn Thừa Lỗi : \”Kết hôn?\”
Thế này cũng quá đột ngột rồi nhỉ.
\”Nhìn anh cũng không phải người sẽ không chịu trách nhiệm.\” Anh lại nói đùa.
Lư Dục Hiểu cúi đầu: \”Nam nữ phát sinh chuyện này cũng rất bình thường, không cần nói chịu trách nhiệm đâu.\”
Người đàn ông bỗng giật mình, trong mắt hiện lên cảm xúc bị tổn thương: \”Có phải đến tận bây giờ em vẫn không muốn kết hôn với anh không?\”
\”Em…\”
\”Ngày đầu bên nhau anh đã đoán được như vậy rồi.\” Giọng Thừa Lỗi rất thấp, anh cất bát đĩa đi, xoay người bước về phòng.
Vòng eo của người đàn ông đột nhiên bị ôm lấy: \”Em có muốn.\”
Giọng nói của cô còn mang theo tiếng khóc nức nở, Thừa Lỗi bị dọa, xoay người ôm cô trong ngực, quan sát thật kỹ: \”Đừng khóc, không kết hôn thì không kết hôn, được không?\”
Thấy vành mắt của cô đỏ lên, Thừa Lỗi cảm thấy trái tim của mình tan nát mất rồi, anh nhẹ giọng dỗ cô: \”Em muốn thế nào thì làm thế đó, được không?\”
Lư Dục Hiểu không nói lời nào, Thừa Lỗi lại hỏi: \”Có phải quá nhanh rồi không?\”
Lư Dục Hiểu đột nhiên bắt đầu khóc lớn, tựa như cảm xúc đã bị áp chế từ lâu rốt cuộc cũng tìm được chỗ phát tiết: \”Thừa Lỗi.\”
Anh giơ tay lên, dùng lòng bàn tay dịu dàng lau nước mắt cho cô: \”Nếu để người ta biết anh chỉ nói một câu kết hôn mà đã dọa em khóc, em nói xem người ta sẽ nhìn anh thế nào?\”