[Chuyển Ver] Anh Chịu Thua Em Rồi Cp Hiểu Thừa Hạ Thiên – Chương 26 : Vậy Mà – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Chuyển Ver] Anh Chịu Thua Em Rồi Cp Hiểu Thừa Hạ Thiên - Chương 26 : Vậy Mà

Lư Dục Hiểu thở dài một hơi, lườm anh.

\”Sao? Mới qua cầu mà đã rút ván rồi à?\” Thừa Lỗi nói giọng ngả ngớn, thờ ơ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay giữa, hàng lông mi dày hơi cong lên.

Cô dựa người trên cửa, lý lẽ hùng hồn nói: \”Đúng.\”

Thừa Lỗi cong khóe môi: \”Em định nhốt anh trong này à?\”

\”Làm gì có.\” Lư Dục Hiểu không ngờ tâm tư của mình lại bị anh nhìn thấu, cô ngoảnh mặt đi, vừa định giải thích thì Thừa Lỗi đã đến gần, trước mắt cô tối sầm lại, có thể ngửi được hương gỗ nhàn nhạt trên người anh.

Anh cảm thấy hơi thú vị, trong giọng nói xen lẫn một chút bất đắc dĩ, cười nhạo cô: \”Lá gan của em… sao lại lớn như vậy?\”

Bốn chữ \”dẫn sói vào nhà\” này, Thừa Lỗi cảm thấy mình cần phải nghiêm túc phổ cập chút kiến thức cho cô gái trước mặt này mới được.

Nếu thỏ trắng nhỏ dẫn lão sói xám về nhà, thì nhất định sẽ bị ăn sạch.

Lư Dục Hiểu thấy anh cách mình ngày càng gần, hai tay vô thức che trước ngực, ra lệnh: \”Anh lùi về sau đi.\”

Anh trông thấy phản ứng của cô, không khỏi dở khóc dở cười nói: \”Hiểu Hiểu ?\”

Gương mặt của cô vẫn đang nóng bừng, nghe thấy anh gọi tên mình, bèn nhỏ giọng đáp lại.

\”Năm nay em 23 tuổi rồi?\”

Lư Dục Hiểu không hiểu sao anh lại hỏi vấn đề này, rõ ràng là anh biết rõ mình nhỏ hơn anh một tuổi mà, dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn gật đầu.

\”Đã rưởng thành rồi.\” Ngón tay thon dài của Thừa Lỗi chạm vào những sợi tóc lộn xộn trên trán cô, rõ ràng đầu ngón tay của anh lạnh buốt, nhưng Lư Dục Hiểu lại cảm thấy chỗ trên trán bị anh chạm vào như đang râm ran nóng, một giây sau, cô đột nhiên run lên.

Cô đưa tay che cái trán bị đau, tức giận nhìn anh.

\”Hiểu Hiểu, em cho rằng anh vẫn sẽ đối với em như trước kia sao?\”

Cô không hiểu: \”Trước kia gì?\”

Thừa Lỗi thấy dáng vẻ đó của cô, có chút không đành lòng nói ra, nhưng dù sao thì tên tiểu súc sinh kia cũng đã trở thành lão súc sinh, sẽ không có khả năng còn làm người giống lúc trước, anh ghé sát bên tai cô, dùng giọng khàn khàn nói: \”Trước kia cứ lo em còn nhỏ tuổi, nên rất nhiều chuyện đều không nỡ làm.\”

Sợ cô gái mà anh đã vất vả lắm mới theo đuổi được lại bị dọa sợ, nên muốn tiến hành theo tuần tự.

Sao \”rất nhiều chuyện\” mà Thừa Lỗi nói, nghe thế nào cũng chẳng thấy giống chuyện tốt gì cả, trận này Lư Dục Hiểu đã phải chịu \”sức công phá\” của anh, rõ ràng suy nghĩ đã bị anh làm cho lệch lạc, nam nữ trưởng thành còn có thể làm chuyện gì khác cơ chứ?

Khuôn mặt Lư Dục Hiểu đỏ bừng, cô không biết tại sao Thừa Lỗi lại có thể không biết xấu hổ như vậy!

\”Vậy mà anh… từ rất lâu trước đây đã muốn làm chuyện đó với em rồi, anh thật biến thái.\”

\”…\” Thừa Lỗi bị cô nói, bỗng hơi nghi hoặc: \”Biến thái?\”

Mặc dù nói Thừa Lỗi đùa giỡn lưu manh đã thành quen, nhưng quả thật vẫn chưa từng bị hình dung bằng từ ngữ này. Dù sao thì Thừa Lỗi cũng khả điềm khả diễm [1], ngoài bản tính hay lừa người ra thì nhìn qua hoàn toàn không hợp với hai chữ \”biến thái\” này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.