Đông Hách kinh ngạc.
Gấp sao cho cậu ta còn chưa đủ, còn muốn thư tình ư???
\”Tớ, tớ, tớ giúp người khác đưa thư với cậu nhận thư là hai việc khác nhau.\” Đông Hách vừa thẹn vừa bực, nói bừa.
Minh Hưởng kéo dài giọng điệu \”À.\” một tiếng, trên mặt vẫn còn mỉm cười.
Đông Hách có cảm giác bị cậu ta nhìn thấu, phồng quai hàm lên cả nửa ngày. Lúc đi đến đường lớn mới nhớ ra tên Alpha đáng ghét kia còn chưa đáp ứng cậu.
Cậu càng tức giận, một chân dẫm vào vũng nước trên đường làm nước bắn lên dính vào một ống quần của Minh Hưởng.
Dẫm xong cậu liền hối hận, bởi vì Đông Hách phát hiện giày của mình cũng bị ướt, nước mưa thấm vào bên trong, làm trái tim lạnh buốt.
Minh Hưởng bỗng nhiên khom người từ trong dù đi ra ngoài, Đông Hách cho rằng vì mình làm dơ quần quần cậu nên mới không vui.
Cậu vừa muốn hỏi cậu ta muốn đi đâu thì thấy Minh Hưởng dùng tay áo xoa xoa lau yên sau xe đạp, ở dưới mưa to sải bước lên xe đạp, quay đầu nói: \”Đạp xe nhanh hơn đi bộ.\”
Nửa giờ sau về đến nhà, Minh Hưởng đẩy xe vào sân, Đông Hách đi theo ở phía sau làm một bộ dáng chàng dâu nhỏ mang dù để nghiêng về phía cậu như sợ cậu bị mưa làm ướt.
Lí Hách Tể ở bên cửa sổ thấy một màn như vậy thì cười cong đôi mắt, nghĩ thầm mình vốn biết cái dù mang theo kia là không cần thiết mà.
Lí Hách Tể đã sớm dặn dì giúp việc chuẩn bị sẵn quần áo sạch. Trong nhà hai cái phòng vệ sinh, hai người một trên một dưới chia ra tắm rửa.
Đông Hách lau tóc xuống lầu, thấy Minh Hưởng mặc quần thể thao của mình thành quần bó luôn, vô thức lại đỏ mặt.
Hôm nay Lí Đông Hải không về ăn cơm, Lí Hách Tể gọi hai đứa nhỏ ngồi xuống. Trước tiên đưa cho Minh Hưởng thịnh một chén canh, tươi cười thân thiết nói:
\”Tiểu Hưởng vất vả rồi, vừa phải bận bịu đi làm, vừa phải chăm sóc Đông Đông nhà chúng ta.\”
Đông Hách đầu đầy dấu chấm hỏi, ba nhỏ hôm nay tại sao lại khen người ngoài như vậy?
Minh Hưởng như là nghe được tiếng lòng cậu, nhận lấy chén canh trước rồi để trước mặt cậu, nói: \”Con phải cảm ơn cậu ấy, phải chạy thật xa tới đưa dù cho con.\”
Đông Hách thật vừa lòng, lười can thiệp liền bắt đầu ăn canh.
Gió Bắc lôi cuốn đông mạt hàn vũ, rơi xuống rơi xuống liền thành vũ kẹp tuyết.
Sau khi ăn xong Minh Hưởng muốn về nhà, Lí Hách Tể liền khuyên cậu ở lại qua đêm:
\”Bên ngoài mưa to gió lớn, con đạp xe lại không bung dù được, bị cảm lạnh thì làm sao bây giờ? Để ta gọi điện thoại cho mẹ con, đêm nay đừng về nhà nữa.\”
Minh Hưởng do dự nhìn về phía Đông Hách.
Đông Hách vốn định nói \”Cậu muốn thế nào cũng được.\”, nhưng nhìn thấy ánh mắt cậu ta dường như đang hỏi ý kiến cậu thì lời nói đến bên miệng cũng nuốt trở lại trong bụng, đổi thành: