Thẩm Tinh Hoài hỏi: \”Vậy có quan hệ gì với Savion a? Anh ta chỉ là một thiết kế sư nho nhỏ a.\”
\”Tinh Hoài, em ngây thơ quá rồi, một thiết kế sư nhỏ bé cần Dilan phía chính chủ tự mình nhắn lại sao? Nếu đổi lại những người khác, Dilan chỉ sợ đã sớm đem hắn kéo vào sổ đen, hơn nữa còn yêu cầu đạo diễn lập tức đem hắn đá khỏi chương trình.\”
\”Có lẽ nào, Dilan vì giữ gìn hình tượng công ty? Hoặc là, bọn họ là thật sự không muốn Savion từ chức? Phát Weibo cũng là vì giữ lại anh ta?\”
Tề Thịnh nói: \”Ấn lẽ thường tới nói, Dilan cũng không có làm sai gì, có nhân viên nào vì quay chương trình hẹn hò mà xin nghỉ dài hạn? Công ty không duyệt rất bình thường. Đến nỗi mặt khác, từ anh ở Vương đạo nơi đó tìm hiểu đến tin tức, Savion và Dilan quan hệ thực cứng, hẳn là không phải một thiết kế sư nho nhỏ đơn giản như vậy.\”
\”Tinh Hoài, em bình thường có thể cùng anh ta tiếp xúc nhiều hơn, trước kéo gần quan hệ, đến lúc đó chuyện đại ngôn, nói không chừng anh ta có thể giúp em nói vài lời.\”
\”Được rồi, Tề ca, em nghe anh.\”
*
Hứa Mộng Du và Hạ Tư Lê đi đến một con thuyền du thuyền màu trắng ngà, du thuyền ngừng ở hải đảo bên kia, không cùng hướng với chỗ bọn họ ở.
Sau khi lên du thuyền, Hứa Mộng Du đứng ở trên boong tàu nửa ngày, phát hiện thuyền không xuất phát, hỏi: \”Sao còn không ra khơi a?\”
Hạ Tư Lê đứng bên cạnh cậu cách đó không xa, đôi tay chống lên lan can, ngắm nhìn phong cảnh trên biển, nhàn nhàn đáp: \”Đêm nay liền dừng nơi này.\”
\”Dừng nơi này? Tổ đạo diễn nói?\”
Hạ Tư Lê nói: \”Tôi nói.\”
\”A?\”
Hứa Mộng Du ánh mắt nhảy dựng, cho rằng anh là bởi vì biết mình say tàu, cho nên liền đi nói tổ đạo diễn không mở thuyền.
Nhưng mà cậu còn chưa bắt đầu mừng thầm, liền nghe Hạ Tư Lê nói: \”Tôi say tàu.\”
\”Anh cũng say tàu?\” Hứa Mộng Du kinh ngạc, sau lại nghĩ nghĩ, anh tùy thân mang theo thuốc say tàu, vậy thuyết minh chính anh cũng sẽ say tàu a.
Cậu có chút xấu hổ gãi gãi tóc, vì chính mình tự mình đa tình mà cảm thấy không chỗ dung thân.
\”Vậy anh vì Tuyết Văn thật đúng là đủ tranh đua.\” Cậu nhỏ giọng lẩm bẩm.
Trên mặt biển đúng lúc có một trận gió thổi qua, quay cuồng dậy sóng, Hạ Tư Lê áo sơmi và sợi tóc bị thổi bay lên, tiếng gió che dấu thanh âm của Hứa Mộng Du, anh quay đầu hỏi: \”Cái gì?\”
\”Không có gì.\”
Hạ Tư Lê hỏi: \”Bữa tối muốn ăn cái gì?\”
Hứa Mộng Du vuốt cằm suy tư, hỏi: \”Đồ Pháp thế nào?\”
Hạ Tư Lê nhướng mày, tựa hồ đối câu trả lời này có chút kinh ngạc: \”Có thể a.\”
\”Kỳ thật, tôi chưa từng ăn đồ ăn kiểu Pháp. Anh giúp tôi đề cử mấy món ăn ngon đi.\”
\”Không thành vấn đề.\”
Hạ Tư Lê đi đến trong khoang thuyền, hướng nhân viên công tác chọn thực đơn, trên du thuyền trang bị vài vị đầu bếp, đồ ăn gì cũng đều có thể làm.