Nhật Tư tròn mắt, rồi lại cúi xuống nhìn cái bịch bánh trên tay. Mừng rỡ như đứa con nít được quà, cậu cười tươi roi rói, chắp tay cảm ơn bà Hai:
“Trời ơi, con cảm ơn bà Hai nghen! Bộ bữa nay bà Hai trúng số hay gì mà mua bánh đem cho vậy”
Bà Hai khoanh tay, nheo mắt nhìn cậu đầy ẩn ý:
“Ờ, trúng số thì chưa, mà có người trúng… bây rồi.”
Nhật Tư còn ngơ ngơ, chưa hiểu gì ráo nên hỏi lại:
“Trúng gì vậy bà Hai?”
Bà Hai vừa đi vừa cười, quay đầu lại liếc cậu một cái, nói bâng quơ:
“Trúng tình!”
Cậu chớp mắt mấy cái, đầu óc quay mòng mòng chẳng hiểu nổi bà Hai đang nói gì. Trúng tình? Trúng ở đâu, mà trúng với ai? Nhật Tư gãi gãi đầu, mặt đầy thắc mắc.
Thấy vậy, bà Hai khoanh tay trước ngực, nhìn cậu như nhìn một đứa con nít khờ khạo, lắc đầu cười cười:
“Thôi bây đừng có lo chuyện đó. Giờ lo ăn đi, ráng mà ăn hết, đừng phụ lòng người ta nghen.”
“Ủa, mà ai mua cho con vậy bà Hai?” – Nhật Tư hỏi tới, mắt tròn xoe đầy tò mò.
Bà Hai chỉ nhún vai, không trả lời, cũng không để cậu hỏi thêm, quay ngoắt vô phòng ngủ chung của đám gia nhân, bỏ lại Nhật Tư ngồi đó với một mớ thắc mắc còn lớn hơn cái bồ lúa ngoài sân.
Cậu cúi xuống nhìn bịch bánh trên tay, lòng bỗng rộn lên một cảm giác lạ lắm. Ai lại lén lút gửi bánh cho cậu vậy ta? Làm gì có ai để ý tới một đứa ăn người ở như cậu?
Nhật Tư mở bịch bánh ra, thấy một tờ giấy nhỏ xíu kẹp bên trong. Cậu cầm lên, nhìn nhìn, mấy nét chữ đen thui trên giấy cứ nhảy múa trước mắt. Nhật Tư cắn môi, nhìn hoài mà không hiểu gì ráo.
Cậu có biết chữ nào đâu!
Cầm tờ giấy mà y như cầm một câu đố hóc búa, Nhật Tư cau mày suy nghĩ. Ai mà có lòng tới mức viết giấy nữa chớ? Nhưng khổ nỗi, cái lòng đó có sâu xa gì thì cậu cũng chịu, vì cậu có đọc được đâu.
Nhật Tư gãi đầu, thở dài một hơi, rồi cẩn thận xếp lại tờ giấy, nhét vô túi áo. Thôi, mai mốt có dịp thì nhờ ai đó đọc dùm, chứ giờ nghĩ thêm cũng có hiểu được gì đâu.
Cậu quay lại với miếng bánh, cắn một cái, để mặc cho vị ngọt tan ra trong miệng. Ai gửi thì gửi, ai viết gì thì viết, trước mắt là cậu phải lo ăn cho hết, không thôi lại phụ lòng người ta mất!
Đang nhai miếng bánh ngon lành, tự nhiên Nhật Tư nghe tiếng xì xào đâu đó bên góc bếp. Cậu nín thinh, nhai chậm lại, lắng tai nghe thử.
Nghe quen lắm… Giọng này chắc chắn là của thằng Minh với con Thắm rồi!
Nhật Tư vội vã núp vô một góc tối, ngồi im re. Tò mò mà, không nghe coi hai đứa nó nói gì thì uổng quá!
Giọng con Thắm có vẻ bực bội:
“Mày làm cái giống gì mà từ sáng tới giờ cứ né mặt tao hoài vậy hả Minh? Bộ tao ăn ở kì khôi đến nỗi mà mày hổng thèm ngó tới tao luôn vậy?”