Chước Chước Phù Sinh | Geminifourth – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 23 lượt xem
  • 7 tháng trước

Chước Chước Phù Sinh | Geminifourth - Chương 16

Sau màn \”ký hiệu riêng\” kia, thì hai người đã trở về quán. Tú Uyên vẫn còn gục nguyên trên bàn, tóc tai rũ rượi, coi bộ ngủ ngon dữ lắm.

Song Tử thản nhiên kéo ghế ngồi xuống, ung dung đợi. Nhật Tư thì đứng kế bên, chột dạ nhìn người đang say giấc nồng, trong bụng cứ lo lo không biết chừng nào cô ba nhà cậu mới tỉnh.

Chừng năm phút sau, Tú Uyên rục rịch cử động, chớp chớp mắt vài cái rồi ngồi thẳng dậy, mặt mày ngơ ngác như gà mắc tóc.

“Ủa? Sao em lại ngủ đây? Mà giờ mấy giờ rồi?”

Chưa kịp dụi mắt tỉnh táo, Song Tử đã vắt chân, khoanh tay, giọng điệu thờ ơ:

“Cô ham ăn ham ngủ, uống có chút nước mà ngủ từ trưa tới giờ, bắt tôi phải ngồi đây đợi cả buổi. Cô tưởng tôi rảnh lắm hả?”

Tú Uyên nghe vậy liền nhíu mày, miệng lầu bầu:

“Bộ em ngủ quên thiệt hả? Sao em không nhớ gì hết trơn vậy.”

Nhật Tư đứng bên cắn môi, len lén nhìn Song Tử. Anh chàng này đúng là \”cao tay\” thiệt.

Tú Uyên vươn vai một cái, mắt còn lim dim mà miệng đã nhanh nhảu:

“Chắc tại nay trời mát quá nên em ngủ quên. Mà thôi, bữa nay anh dẫn em đi chơi, bữa khác em mời anh lại bù cho nha”

Song Tử đang uống nước, nghe tới đó liền đặt ly xuống cái cộp, không chừa một kẽ hở nào mà cắt ngang liền:

“Thôi khỏi!”

Nói xong còn phủi phủi tay như xua đuổi ý tưởng đó bay đi mất. Tú Uyên ngớ người:

“Ủa, sao vậy?”

Song Tử nhếch môi cười, giọng tỉnh bơ mà phán một câu chắc nịch:

“Tôi đâu có rảnh mà bữa nào cũng đi chơi với cô”

Tú Uyên nghe vậy liền bĩu môi, tay chống nạnh:

“Bộ em đi chơi với anh là anh chịu thiệt lắm hay gì?”

Song Tử không đáp, chỉ liếc qua Nhật Tư một cái rồi nhướng mày đầy ẩn ý. Nhật Tư đứng đó mà tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không hiểu sao cậu lại có cảm giác… hổng được tự nhiên cho lắm.

Tú Uyên vừa dứt câu, Song Tử cự liền, không chừa đường lui:

“Vậy chớ cô nghĩ tôi lời lắm à?. Đi chơi với cô xong tôi được cái gì? Tiền mất mà còn mất thời gian!”

Tú Uyên trố mắt, tức muốn sặc, chỉ tay vô mặt Song Tử:

“Anh nói chuyện vậy đó hả? Anh… anh… anh quá đáng vừa vừa thôi”

Song Tử phì cười, nhướng mày:

“Ủa, vậy mà còn rủ tôi đi chơi nữa. Quá đáng vậy cô còn muốn mời tôi bữa khác chi?”

Nhật Tư đứng bên cạnh mà hết hồn, cậu không ngờ Song Tử dám chọc cho Tú Uyên tức đến mức này. Tú Uyên tức giận, dậm chân một cái rõ mạnh:

“Thôi khỏi! Tôi cũng đâu có thèm!”

Nói xong hầm hầm bước ra cửa, còn không quên liếc Song Tử một cái sắc lẹm. Nhật Tư cũng vội vàng lẽo đẽo theo sau. Song Tử thì khoanh tay, cười khoái chí, miệng lẩm bẩm:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.