Vừa thấy vậy, Song Tử đưa tay ra nắm lấy tay cậu, nhưng Nhật Tư giật tay lại liền.
Anh ngớ người, nhìn cậu chăm chăm, còn Nhật Tư thì đứng đó cúi mặt, trong lòng rối như tơ vò. Một là thân phận kẻ ăn người ở, hai là tự nhiên bị người ta nắm tay, cậu có hơi ngại…
Song Tử nheo mắt: \”Bộ tay tôi dơ lắm hả?\”
Nhật Tư quýnh quáng, xua tay lia lịa: \”Dạ hổng có, hổng có!\”
Song Tử cười xòa, lườm yêu: \”Hổng có sao né?\”
Nhật Tư ấp úng, mặt đỏ hây hây, còn không dám nhìn thẳng vào anh nữa.
Nhật Tư rụt rè nói nhỏ: \”Tay em mới là tay dơ…\”
Cậu không dám giải thích, vì cái “dơ” này không chỉ một nghĩa. Một là tay cậu toàn chai sần, thô ráp, hai là thân phận cậu cũng không sạch sẽ gì…
Song Tử chớp mắt, rồi nhìn quanh một hồi, bất chợt chỉ tay về phía đàn trâu gần đó, giọng chua ngoa:
\”Vậy chớ em muốn tôi phải ra đó, trét cức trâu lên tay tôi cho dơ giống em, rồi em mới chịu nắm hả?\”
Nhật Tư sốc, trố mắt nhìn anh, còn chưa kịp phản ứng, Song Tử đã bật cười hì hì, tỉnh bơ như không.
\”Nè, tôi nói thiệt nghen! Dơ hay sạch gì cũng là tay của em, tôi nắm chớ có phải ai đâu mà lo.\”
Nhật Tư còn chưa kịp hoàn hồn, Song Tử đã thừa cơ nắm tay cậu dắt đi một mạch.
\”Thôi, không nói nữa! Đi coi cải lương kẻo trễ.\”
Nhật Tư bị kéo đi, chân bước hơi lóng ngóng, trong lòng nghĩ ngợi lung tung. Tay Song Tử ấm áp, không mạnh không nhẹ, nhưng chắc chắn đến độ cậu không tài nào giựt ra được.
Song Tử bước phăm phăm, Nhật Tư thì lẽo đẽo theo sau, mặt đỏ như gấc. Tới lúc này, cậu mới thấy rõ cái người này vốn nói được là làm được, tuyệt đối không chừa cho cậu đường lui.
.
Nhật Tư lần đầu tiên được coi cải lương, mắt cậu long lanh như trẻ nhỏ thấy đồ chơi mới. Cậu háo hức, chăm chú dán mắt vô sân khấu, từng lời ca, từng động tác đều khiến cậu mê mẩn.
Còn Song Tử? Anh nào có thèm coi tuồn. Đèn sáng rực, nhạc trỗi lên, giọng hát thánh thót vang dội cả rạp, mà ánh mắt của anh chỉ dán vô một người – người ngồi cạnh mình.
Lâu lâu, Nhật Tư vỗ tay thích thú, còn anh thì cười tủm tỉm. Rõ ràng là đưa người ta đi coi hát, mà cái người đáng coi nhất lại là cậu chứ không phải nghệ sĩ trên sân khấu.
Nhật Tư bước ra khỏi rạp, trong lòng vẫn lâng lâng vì lần đầu được coi tuồng. Song Tử cười cười, quay qua rủ rê:
“Đi ăn bánh xèo không?”
Nhật Tư nghe xong thì giật mình, lắc đầu lia lịa:
“Không được đâu. Tú Uyên mà tỉnh dậy không thấy em với cậu là xong đời.\”
Song Tử thì tỉnh bơ, tay đút túi, giọng điệu có chút gian xảo:
“Xong đời gì mà xong đời? Tôi bỏ vô tới ba viên thuốc an thần lận. Chắc ngủ được tới tối, có khi sáng mai mới tỉnh hẳn đó chớ.”