Chủ Động Trêu Chọc – Tự Xuyên – Phiên ngoại Khâu Duệ Phong x Quý Ngang Nhiên (1). – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

Chủ Động Trêu Chọc – Tự Xuyên - Phiên ngoại Khâu Duệ Phong x Quý Ngang Nhiên (1).

Ấn tượng đầu tiên của Quý Ngang Nhiên đối với Khâu Duệ Phong chính là người này thật hung hãn.

Chiều cao một mét tám, to khỏe như một ngọn núi nhỏ, nước da ngăm đen, là màu lúa mạch mà quanh năm luyện tập ở sân bóng, hàng lông mày anh khí, thân thể thì cường tráng, nhìn kiểu gì cũng là loại không dễ chọc.

Quý Ngang Nhiên cũng không muốn trêu chọc hắn, chính Khâu Duệ Phong là người bước vào tim cậu trước.

Hôm ấy là hôm lớp chuyên vừa khai giảng được một ngày, trong lớp có rất đông người, tiếng xì xào bàn tán náo nhiệt, song Quý Ngang Nhiên chưa bao giờ xen vào cái loại náo nhiệt thế này.

Cậu thực sự không giỏi giao tiếp, lại quen ở một mình, vì thế chỉ yên lặng mà tìm một vị trí bên cạnh cửa sổ ngồi xuống.

Cái nóng giữa hè tùy ý phiêu du trong phòng học, cửa ra vào mở toang, nhưng ngay cả làn gió thổi vào cũng đều là khí nóng. Hơi ẩm cuốn theo không khí khiến người ta cảm thấy nhớp nháp khắp người, hệt như đang bước vào phòng tắm hơi vậy.

Quý Ngang Nhiên chống một tay lên cằm đọc sách, nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn về phía cửa sổ.

Giữa tiếng côn trùng và chim chóc ríu rít, xa xa truyền đến tiếng cười đùa và mắng tục. Vài nam sinh rắn rỏi đang ôm bóng rổ đi về phía lầu dạy học, những hạt mồ hôi lấm tấm trên trán ở dưới ánh nắng rực rỡ thật lấp lánh, nụ cười trên mặt xán lạn mà tùy ý, như thể đang che đi những tia nắng mặt trời.

Ánh mắt của Quý Ngang Nhiên vẫn luôn dõi theo bọn họ, mãi đến khi bóng lưng biến mất ở góc lầu. Cậu khẽ nhắm mắt lại, song nụ cười rạng rỡ kia vẫn đọng lại trong tâm trí cậu rất lâu.

Hồi sau, một bạn nam tươi cười vỗ vỗ vai cậu, thản nhiên nói: \”Bạn học, tôi có thể ngồi cạnh cậu không?\”

Nam sinh mặc chiếc áo trắng ướt đẫm mồ hôi, mơ hồ có thể trông thấy cơ ngực đầy đặn.

Tháng hạ đậm vị khoả lấp con tim, ngứa ngáy, tiếng ve cứ mãi râm ran không ngớt.

Quý Ngang Nhiên \”ừm\” một tiếng thật nhẹ, rồi dịch sang bên cạnh một chút.

Khâu Duệ Phong cười toe toét ngồi xuống, đưa chân đá quả bóng rổ về phía sau phòng.

Vừa chơi bóng xong, cả người đều ướt đẫm mồ hôi, Khâu Duệ Phong lấy hai tờ khăn giấy ra từ túi quần lau khô mồ hôi trên trán, bàn tay nắm lấy vạt áo trước ngực vỗ nhẹ hai cái. Bất chợt cảm thấy hơi sai sai, hắn quay sang nhìn nam sinh trắng trẻo gầy gò bên cạnh một cách hối lỗi.

\”Thật ngại quá.\” Khâu Duệ Phong gãi đầu, \”Tôi vừa chơi bóng xong, hơi nóng một chút, chắc là không có mùi gì đâu nhỉ?\”

Quý Ngang Nhiên khẽ \”ừm\” một tiếng.

Lúc này Khâu Duệ Phong mới mạnh dạng đứng lên, lấy bừa một quyển vở trong cặp ra làm quạt, vừa quạt vừa trò chuyện với Quý Ngang Nhiên.

\”Tôi tên là Khâu Duệ Phong, Duệ trong sắc bén, Phong trong đỉnh núi, còn cậu?\”

\”Quý Ngang Nhiên.\”

\”Nghĩa là gì?\”

\”Quý nghĩa là mùa, Ngang Nhiên trong ngang nhiên bước tới.\”

Câu trả lời của Quý Ngang Nhiên chẳng thú vị lắm, Khâu Duệ Phong hỏi cậu một câu, cậu mới trả lời lại một câu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.