Chương 28
Giả Minh Hiên nào còn dám quả quyết nói vợ của Mục Diên Nghi giống em trai hắn. ông ta nhanh chóng lắc đầu: \”Không có việc gì, không có việc gì, nhìn kỹ thì quả thật không giống. Chỉ là Tiểu Hạ trời sinh đã là người trước ống kính, tôi mới nói vậy! Minh châu làm sao có thể bị vùi lấp trong bụi trần! Hóa ra là hòn ngọc quý trên tay Mục tổng! Ha ha… Ha ha ha!\”
Hạ Toại An không muốn nghe người đàn ông này nói thêm lời nào. Cậu kéo kéo tay Mục Diên Nghi, trợn tròn mắt nói đói.
Mục Diên Nghi lập tức cúi đầu nhìn cậu, hỏi: \”Bữa tối muốn ăn gì?\”
\”Cua, lần trước cua ăn ngon, còn muốn ăn dâu tây trắng.\”
\”Cua tính hàn, lần này chỉ cho ăn hai con thôi.\”
\”Thế thì em muốn con to hơn cả mặt ấy!\” Hạ Toại An khoa chân múa tay nói.
\”Vậy thì cậu chỉ có thể ăn nửa con.\”
Nghe thấy thế, cậu bĩu môi: \”Không ăn nữa, vừa nãy ăn gió biển no rồi.\”
Hai người thản nhiên nói chuyện, không có động tác gì đặc biệt, chỉ là giữa lời nói toát ra sự thân mật khó tả, khiến nhóm người từng nghe nói về danh tiếng của Mục Diên Nghi phải mắt tròn mắt dẹt.
Đây là cái vị Mục tổng trong truyền thuyết từng làm mưa làm gió trong ngành bất động sản sao?! Chẳng phải nói người này khôn ngoan bạc tình nhất, ít khi cho ai sắc mặt tốt sao?
Mọi người thầm rủa trong lòng, thần sắc khác nhau. Chỉ có Uyển An đứng một bên, giấu lòng bàn tay bị móng tay cào đỏ ra phía sau, trong mắt tràn đầy sự không thể tin được và ghen ghét.
Giả Minh Hiên cũng thực sự bị sốc một hồi lâu. Thấy hai người sắp đi, ông ta ở phía sau vẫn cố gắng níu kéo: \”Tiểu Hạ không cần suy xét lại sao? Nếu cậu đồng ý, tôi có thể giới thiệu công ty giải trí cho cậu. Với điều kiện của Tiểu Hạ, nói không chừng trong giới giải trí có thể nổi tiếng rầm rộ đấy.\”
ông ta nói xong chợt nhớ ra, gõ đầu mình: \”Cậu xem, tôi quên mất, có Mục tổng ở phía sau cậu, còn cần tìm công ty ký hợp đồng làm gì. Chỉ cần tùy tiện động động ngón tay là Tiểu Hạ đã có tài nguyên tốt nhất rồi!\”
Giả Minh Hiên không để ý đến sắc mặt Uyển An đang trầm xuống. Tìm một nhân vật phù hợp quá không dễ dàng, phim đã bấm máy, ông ta dù thế nào cũng muốn tranh thủ một chút.
Hạ Toại An hoàn toàn không có hứng thú, lắc đầu từ chối, thậm chí không muốn nói thêm lời nào. Một lòng cậu chỉ muốn về khách sạn ăn cơm rồi ngủ.
Khuyên không được, Giả Minh Hiên chỉ có thể nhìn người phù hợp nhất rời đi. Uyển An bên cạnh đột nhiên gọi Mục Diên Nghi.
Cậu ta đứng dưới ô che nắng, bóng đổ lên hình dáng, biểu cảm dịu dàng cười nói với Mục Diên Nghi: \”Anh khi nào về nhà ăn cơm? Ông nội mấy ngày nay sức khỏe không tốt lắm, luôn nhắc đến anh, cũng luôn kể chuyện ngày bé của chúng ta.\”
Mục Diên Nghi nói: \”Vất vả cậu chăm sóc ông. Tôi sẽ gọi điện thoại cho ông nội sau.\”
Giọng nói hắn khi nói chuyện với Uyển An không có chút dao động nào. Hai đứa trẻ từ nhỏ được ông nội nuôi dưỡng trong nhà, nếu không phải ông nội, hắn và Uyển An chẳng qua chỉ là người xa lạ. Huống hồ chuyện vừa rồi cũng mới xảy ra không lâu.