Chương 23
Mục Diên Nghi vỗ mông cậu, lòng bàn tay để lại vết hằn cạnh vết kim tiêm.
Tiêm xong, Hạ Toại An không muốn ở bệnh viện nữa, quấy rối đòi về nhà. Về đến nhà đã khuya, cậu thậm chí còn không muốn tắm, theo thói quen chui vào phòng Mục Diên Nghi và rúc vào chăn. Bàn tay băng bó một lớp gạc cũng không cản trở cậu sai Mục Diên Nghi lấy gói snack khoai tây còn thừa lần trước.
Mục Diên Nghi không lấy cho cậu: \”Buổi tối không được ăn khoai tây chiên.\”
Mục Diên Nghi: \”Cũng không được ăn gì trên giường.\”
Mục Diên Nghi: \”Hạ Kim Kim, mang tất vào.\”
Bây giờ còn gọi đầy đủ tên cậu, Hạ Toại An không bận tâm đến chuyện snack khoai tây. Cậu tự hỏi khi nào thì mình nói biệt danh cho Mục Diên Nghi nhỉ, ngoài mẹ cậu thì không ai gọi cậu như vậy cả.
Nghĩ thế nào cũng chỉ có thể là ông chủ của mình đã lén điều tra về cậu. Cậu không mấy vui vẻ khi bị điều tra, trong lòng cảm thán kẻ có tiền đúng là muốn làm gì thì làm.
Chưa kịp nghĩ thêm điều gì khác, cậu đã bị Mục Diên Nghi đưa vào phòng tắm để lau người. Phòng tắm bật máy sưởi, nhưng cậu vẫn lạnh run, ngoan ngoãn mà rúc thẳng vào lòng Mục Diên Nghi.
Mục Diên Nghi nửa ôm cậu, vỗ vỗ chỗ cậu bị tiêm hôm nay, giọng nói khàn khàn và trầm thấp: \”Kim Kim, ngoan một chút.\”
Giọng nói này quá nguy hiểm, Hạ Toại An lập tức kéo mười phần cảnh giác, tức thì lắc đầu mạnh nói không lạnh, lau xong rồi, muốn ngủ.
May mắn thay, Mục Diên Nghi vẫn chưa đến mức như vậy. Hắn quả thực đã bị kích động, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Hạ Toại An, hắn càng muốn in một nụ hôn không lẫn bất kỳ dục vọng nào lên đó.
Hắn cúi người hôn lên mắt Hạ Toại An, không nói thêm lời nào, ôm người đã được tắm rửa sạch sẽ về phòng ngủ của mình.
Kể từ lần Hạ Toại An bị sốt, họ đã ngầm hiểu là ngủ chung mỗi đêm. Buổi tối sau khi làm việc xong, Mục Diên Nghi sẽ nghiêng đầu nhìn người đã ngủ say không biết từ lúc nào. Những đêm như vậy, hắn cũng không cảm thấy chán ghét.
Hôm nay Hạ Toại An bị thương, Mục Diên Nghi không chạm vào cậu, chỉ nằm cùng cậu trên một giường. Hạ Toại An hơi mệt mỏi, lên giường chui vào chăn, chưa đầy năm phút đã bắt đầu mơ màng sắp ngủ.
Khi sắp ngủ, cậu đột nhiên nhớ lại chuyện tối nay, mở mí mắt buồn ngủ, hỏi Mục Diên Nghi: \”ông xã, em là thế thân của bạch nguyệt quang của anh sao?\”
Khi cậu nói chuyện, Mục Diên Nghi đang dựa vào đầu giường trả lời email. Nghe thấy giọng Hạ Toại An, hắn ngừng gõ bàn phím, nhìn về phía người mà hắn tưởng đã ngủ say từ lâu, không hiểu cái đầu nhỏ của cậu lại đang nghĩ gì.
Hắn đóng máy tính, véo khuôn mặt Hạ Toại An: \”Thế thân?\”
Hạ Toại An mơ mơ màng màng đáp: \”Uyển An ấy mà.\”
Mục Diên Nghi nhìn khuôn mặt Hạ Toại An nửa mơ nửa tỉnh, bóp mặt cậu mạnh hơn một chút:
\”Mỗi người đều là độc nhất vô nhị, cậu không giống bất kỳ ai cả.\”