Chương 22
Triệu Linh còn chưa nói xong thì đã có người đến tìm anh ta. Anh ta nói với Hạ Toại An đợi một lát, sau đó tươi cười đi qua nói chuyện. Hạ Toại An gật gật đầu, cúi xuống ăn một miếng gà cay nữa. Đây là món ăn duy nhất có vị hôm nay ở đây, gần nửa đĩa đã bị cậu ăn sạch.
Không lâu sau, Hạ Toại An nghe thấy tiếng bước chân. Cậu tưởng là Triệu Linh, ngẩng đầu lên thì thấy Uyển An.
Khóe miệng Uyển An tạo thành một đường thẳng tắp, không còn vẻ mặt như khi thấy Mục Diên Nghi. Cậu ta tiến đến hỏi ngay: \”cậu tên gì? Cậu quen anh hai bằng cách nào?\”
Hạ Toại An không thích bị chất vấn. Huống hồ, có lẽ cậu đang bị coi là thế thân, không biết cái \”chính chủ\” này đang tức giận điều gì. Cậu hỏi ngược lại: \”ông xã tôi không nói cho cậu sao?\”
Uyển An nhíu mày: \”Tôi đang hỏi cậu đấy.\”
\”Tại sao tôi phải nói cho cậu?\” Hạ Toại An thấy hơi phiền, gõ ngón tay xuống bàn, tự hỏi tại sao mình phải đứng đây nghe cậu ta nói nhảm.
Không có một người bình thường nào cả, trừ chính cậu.
Uyển An mấy tháng nay theo đoàn làm phim lên núi quay, bên trong không có tín hiệu. Sau khi đóng máy, cậu ta lập tức trở về, mong muốn gặp Mục Diên Nghi, nhưng lại thấy Mục Diên Nghi đeo nhẫn cưới ở ngón áp út cùng một người khác. Trong lúc nhất thời có chút không chấp nhận được, khuôn mặt tinh xảo mà Uyển An trước ống kính cũng có thể giả vờ hoàn hảo giờ đây xuất hiện vết nứt. \”Mọi người bên cạnh anh hai tôi đều quen cả, chưa từng thấy cậu. Họ nói cậu là người anh hai mang về từ phương bắc, phương bắc nào? Hội sở xa hoa à?\”
Đúng là bị cậu ta nói trúng rồi. Hạ Toại An thầm nghĩ, không hổ là đại minh tinh, khả năng nhận diện thật tốt. Cậu ngáp một cái, dùng tay vừa ăn ớt cay xoa xoa đôi mắt. Xoa nhẹ hai cái đột nhiên cứng đờ.
Uyển An tưởng Hạ Toại An định bỏ đi, liền vươn tay túm chặt cánh tay cậu.
Sức lực có chút mạnh, Hạ Toại An bị túm chặt bất ngờ, theo quán tính ngã về phía sau. Bàn tay cầm ly rượu cũng buông ra, chất lỏng bắn tung tóe thành một đường cong lên bộ vest trắng tinh của Uyển An. Ly thủy tinh rơi xuống sàn đá, vỡ tan tành. Những mảnh vỡ thủy tinh bắn ra xẹt qua trán Uyển An.
Không khí lập tức đình trệ, không biết ai là người phản ứng lại trước, kêu lên một tiếng: \”Chảy máu!\”
\”Có hộp thuốc không!\”
\”Là cháu trai của Mục lão tiên sinh!..\”
\”…\”
Hiện trường một mảnh hỗn loạn. Mục Kiến Đông nghe thấy liền tiến đến, cây gậy chống cũng sắp cầm không vững: \”An An!\”
Cha mẹ Mục Diên Nghi đi theo sau cũng kinh ngạc. Nhân viên y tế của khách sạn được gọi đến vẫn không yên tâm, nói muốn đưa Uyển An đi bệnh viện để xử lý.
Uyển An che chỗ chảy máu, máu chảy đầy tay. Cậu ta nói: \”Có thể sẽ bị phóng viên chụp được, không cần đến bệnh viện đâu.\”
Ai cũng biết cậu ta là cháu trai nhỏ được Mục Kiến Đông cưng chiều, có mấy người thân thích thấy thế liền oán trách: \”Ai mà bất cẩn thế hả, không nhìn thấy người sao?\”