Chồng Tôi Siêu Có Tiền – Thốn Thốn Đại Vương – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Chồng Tôi Siêu Có Tiền – Thốn Thốn Đại Vương - Chương 18

Chương 18

Thỉnh thoảng, Hạ Vân cũng có lúc dịu dàng. Trời trở lạnh, Hạ Toại An sốt cao vào ban đêm. Uống thuốc, ngủ một giấc, nhưng tình hình lại càng nghiêm trọng hơn, đỉnh điểm là 39 độ, và cậu thì nằng nặc đòi ăn bánh kem dâu tây.

Mua về một chiếc bánh kem nhỏ, Hạ Vân ra lệnh cậu chỉ được ăn một miếng, rồi yêu cầu cậu ngoan ngoãn nằm yên trên giường mà ngủ.

“Kim Kim ngoan, không ngủ được, mẹ sẽ vặn đầu con xuống làm trái bóng mà đá đấy.”

Hạ Vân nhẹ nhàng vỗ tay cậu, hát cho cậu nghe những câu ca dao bằng một thứ tiếng địa phương mà cậu chẳng thể hiểu nổi. Hạ Toại An mười bốn tuổi nghĩ, Hạ Vân chẳng tốt đẹp gì, ngoài cậu ra thì chẳng ai muốn làm con của bà cả, thôi thì cậu cứ miễn cưỡng tiếp tục làm con của bà vậy, dù sao cậu cũng là người thiện lương mà.

Hạ Vân như nghe thấy lời trong lòng cậu, đôi lông mày xinh đẹp của bà cong sâu hơn. bà nhìn Hạ Toại An, giọng hát  ngày càng nhỏ dần, đến mức Hạ Toại An suýt không nghe rõ nữa.

Hạ Toại An hoảng hốt, đưa tay ra nắm lấy tay Hạ Vân, nhưng với hụt, bàn tay cậu xuyên thẳng qua cơ thể Hạ Vân mà chẳng thể chạm vào chút nào. Hạ Vân vẫn mỉm cười, giọng nói mơ hồ xa dần: “Kim Kim phải ngoan nhé, ở nhà người khác phải thật ngoan, nhưng cũng đừng quá ngoan, bị bắt nạt phải biết đánh trả đấy.”

Hạ Toại An lắc đầu, giọng nói lớn hơn rất nhiều: “Mẹ!”

Cậu muốn nắm lấy thân thể Hạ Vân đang dần trở nên trong suốt. Khi vùng vẫy đứng dậy, động tác quá mạnh khiến cậu lao thẳng về phía trước. Cảm giác không trọng lực chân thật đến lạ thường ập đến, Hạ Toại An ngã vào một vòng tay ấm áp.

Một giọng nói mơ hồ văng vẳng bên tai cậu, từng tiếng một, gọi tên cậu mơ hồ, Hạ Toại An nghe không rõ lắm. Mãi đến khi hàng mi run rẩy, cậu mới từ từ mở mắt.

Trước mắt là một khoảng đen kịt, dáng người của người trước mặt cũng mơ hồ. Hạ Toại An không phân biệt được đây là mơ hay hiện thực, chỉ có cái ôm rộng lớn, vững chắc cùng mùi hương quen thuộc khiến mũi cậu chua xót.

“Hạ Toại An, tỉnh lại đi, chúng ta đến bệnh viện.”

Hạ Toại An thở dồn dập, nhìn Mục Diên Nghi thì ngược lại tỏ vẻ tủi thân: “Tại sao phải rời xa Kim Kim?”

Cậu không phân biệt được người trước mắt là ai, ký ức vẫn dừng lại ở những đoạn ngắn trong mơ được Hạ Vân chăm sóc. Cậu rụt người lại, đôi mắt như phủ một tầng sương mù, vẻ lười biếng và ranh mãnh thường ngày biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự yếu ớt rõ ràng.

Trong phòng không có người thứ hai, Mục Diên Nghi nghe thấy cái tên xa lạ trong miệng Hạ Toại An: “Kim Kim?”

Người trong lòng hắn nghe tiếng chớp chớp mắt.

Thì ra đó là tên gọi ở nhà của Hạ Toại An, là Kim Kim.

Ánh mắt hắn hơi khựng lại, rồi hắn lên tiếng: “Không có rời xa Kim Kim.”

Hạ Toại An không chớp mắt nhìn hắn. Cậu sốt đến mức không phân biệt được là mơ hay hiện thực, coi Mục Diên Nghi là Hạ Vân – mẹ của mình. Cậu nắm chặt tay hắn, bỗng nhiên dùng sức ôm chặt lấy hắn: “Đừng đi.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.