Chồng Tôi Siêu Có Tiền – Thốn Thốn Đại Vương – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Chồng Tôi Siêu Có Tiền – Thốn Thốn Đại Vương - Chương 14

Chương 14

Họ chỉ có những phút giây ngắn ngủi trò chuyện vào đêm sau khi \”xong việc\”. Hạ Toại An cảm thấy không khí lúc này rất tốt. Cậu híp mắt, dưới cái nhìn của Mục Diên Nghi, mở giao diện trang web chính thức của một thương hiệu lớn, nhìn hình ảnh sản phẩm đặc trưng trên trang bìa rất lâu mà không có động thái gì.

Ýđồ nhỏ nhoi của cậu rõ như ban ngày, Mục Diên Nghi không vạch trần, mà phối hợp hỏi: “Đang xem gì vậy?”

Hạ Toại An quay đầu lại, môi còn sưng đỏ, để lộ hàm răng trắng tinh: “Xem điện thoại.”

Cậu đang xem một chiếc ba lô nam của một thương hiệu lớn. Hạ Toại An đã tìm hiểu, loại kích cỡ này dù có bán lại cũng được kha khá tiền, là loại giữ giá nhất, nghe nói còn là phiên bản giới hạn.

Hạ Toại An không thích túi, cậu chỉ thích tiền, nhưng cái túi này rất đắt, cho nên bây giờ cậu thích cái túi này.

Miệng chưa nói ra, nhưng ánh mắt đã viết rõ ràng mấy chữ \”mua cho em\”.

Mục Diên Nghi ôm eo cậu, trêu chọc: “Đẹp thì cứ xem nhiều vào.”

Quả nhiên, người với người không thể đánh đồng. Dâu Tây nói như vậy Quách Tinh sẽ mua cho, còn cậu nói như vậy ông chủ sẽ chỉ bảo cậu xem cho đã mắt.

Hạ Toại An bĩu môi, lăn ra khỏi vòng tay Mục Diên Nghi, tự mình đắp chăn im lặng chúc ngủ ngon.

Mục Diên Nghi từ từ xoa lòng bàn tay, lòng bàn tay hắn vẫn còn hơi ấm của Hạ Toại An. Hắn chậm rãi nghiêng người tắt đèn, chỉ để lại một chiếc đèn mờ ảo trên đầu giường.

Hắn có thói quen gán giá trị tương xứng cho mọi thứ, công việc cũng vậy, con người cũng vậy, đều như thế.

Trong cuộc sống của hắn sẽ không xuất hiện những thứ không cần thiết, ví dụ như một chiếc laptop, không ảnh hưởng đến hiệu năng thì hắn có thể dùng rất nhiều năm.

Nói đến thứ duy nhất không cần thiết xuất hiện trong cuộc sống của hắn, trớ trêu thay, chỉ có một mình Hạ Toại An.

Chỉ là một cái túi thôi, đối với hắn mà nói thật sự không đáng bao nhiêu tiền, chẳng qua là vấn đề có đáng giá hay không.

Mục Diên Nghi gửi tin nhắn cho trợ lý, mô tả thương hiệu và kiểu dáng.

Hạ Toại An muốn, hắn coi đó là tiền thưởng hiệu suất trả cho nhân viên, dù sao mấy ngày nay hắn đã khiến cậu mệt chết đi được.

Trợ lý rất nhanh gửi tin nhắn lại, nói không có sẵn hàng, phải đợi, hắn trả lời: \”Được.\”

Bên ngoài trời mưa, không nhỏ, vừa mới bắt đầu là vài hạt mưa rơi vào cửa sổ, rất nhanh mưa lớn, một tia sét lóe lên, tức thì chiếu sáng cả căn phòng.

Hạ Toại An vốn dĩ sắp ngủ, bị tiếng động giật mình, sống lưng căng thẳng, ngay sau đó bị Mục Diên Nghi kéo vào lòng.

Người bị tỉnh giấc không nói gì, Mục Diên Nghi cũng không nói, hai người giữ nguyên tư thế này, trong căn phòng yên tĩnh rất lâu không có động tác.

Hạ Toại An thật sự đã tỉnh, cậu cảm thấy mình không phải bị dọa, mà là tiếng sấm thật sự quá lớn, đánh thức cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.