Kết hôn?.
Thời điểm Lục Nhiễu nghe đến hai chữ này cả người đều ngây ngẩn.
Cô trước nay cũng không có ý định muốn kết hôn, phải nói là chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ cùng Cận Nam Dữ kết hôn.
Trong thâm tâm cô biết mình không xứng, người ưu tú như Cận Nam Dữ sao có thể cưới cô.
Hiện tại mẹ Cận nhắc tới ở thời điểm làm cho cô cảm thấy có phần xấu hổ.
Cận Nam Dữ không trả lời, Lục Nhiễu nghĩ không chừng là do anh sợ làm cho cô mất mặt, cho nên cô lấy cớ nói mình muốn vào nhà vệ sinh, rời khỏi chỗ này, đem chuyện này gạt sang một bên.
Vì Lục Nhiễu lấy cớ đi vệ sinh, cho nên không có nghe được, cô sau khi rời khỏi, Cận Nam Dữ nhìn mẹ Cận trả lời, \”Nhanh thôi, con dự định trong năm nay. Nhẫn cũng đã mua xong, chuẩn bị con sẽ cầu hôn cô ấy\”.
Mẹ Cận nghe đến đó tâm trạng liền vui vẻ, đi tới ngồi xuống gần chỗ hắn, vỗ bờ vai của hắn nói, \” Vậy thì con nên tranh thủ một chút, mẹ còn đang chờ bế cháu đây, các con cũng già đầu rồi. Bên nhau lâu như vậy, cũng đã quyết định kết hôn, hay là con chọn thời điểm cầu hôn, mẹ sẽ giấu giúp con, đến lúc đó cho con bé một sự bất ngờ\”.
Hắn cũng có ý định này, bọn họ cũng đã ở bên nhau 5 năm, bây giờ chính là thời điểm nên kết hôn sinh con, cho nên gần đây khi làm tình hắn không có mang bao, hắn suy nghĩ nếu có con thì sinh thôi.
Lục Nhiễu từ nhà vệ sinh rửa tay đi ra. Đến bàn ăn cơm, thời điểm ăn cơm cứ thất thần, Cận Nam Dữ giống như cũng có việc gì đó gấp gáp, cơm nước xong đi đến ngồi ở trên sô pha vẫn luôn dán mặt vào di động , không biết vẫn đang nói chuyện gì.
Lục Nhiễu không muốn quấy rầy hắn, cho nên đi theo mẹ Cận cùng bà rửa chén.
Trong lúc Rửa chén, Mẹ Cận nói với cô, \” Con thích con trai hay con gái ?\”.
Lục Nhiễu nghe thế trả lời theo bản năng nói, \” Cả 2 con đều thích.\”.
Mẹ Cận cười cười nói, \”Cũng tốt, dù sao sinh con trai hay con gái đều tốt. Nhà chúng ta Nam Dữ rất chiều em gái, cho nên không chừng Nam Dữ nó thích con gái. Dì thật là chờ mong hai đứa nhanh chóng sinh con, khẳng định đứa bé lớn lên sẽ rất xinh đẹp, đến lúc đó mặc váy vào đáng yêu muốn chết.\”.
Lục Nhiễu nghe thế yết hầu giật giật, nói không nên lời, cô muốn nói cái gì đó, nhưng nhìn bộ dáng mẹ Cận vui vẻ , cô cũng không có dập tắt ảo tưởng của bà.
Cô nghĩ thầm Cận Nam Dữ sẽ có một đứa con đáng yêu, nhưng không phải sinh cùng cô, mà là cùng Lam Âm.
Gien của hắn cùng Lam Âm xuất sắc như vậy, sinh con ra mới thật sự đáng yêu.
Buổi chiều Cận Nam Dữ lái xe đưa Lục Nhiễu trở về, Lục Nhiễu thấy hắn còn nhìn vào di động, như là cùng với ai đó nói chuyện phiếm với nhau.
Trong lòng cô đã kết luận một suy đoán.
Lam Âm, hai người bọn họ đã quay lại.
Quả nhiên, nhiều năm như vậy, hắn vẫn không quên được Lam Âm.
Trên đường về cô không nói một lời nào, ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Cận Nam Dữ đưa Lục Nhiễu trở về, lúc sau nói công ty hắn đột nhiên có một số việc, cho nên hắn phải đi ra ngoài.