Mẹ Cận mẹ vội vàng giải thích, nói “Bà thông gia đừng hiểu lầm ý tôi, chuyện này rất quan trọng. Đây là phong tục đám cưới của chúng tôi ở đây, tiền sính lễ là phải cho 199 vạn NDT. Nói cho cùng, đây là chuyện cả đời, 19 vạn NDT này cũng không thích hợp với điều kiện của nhà chúng tôi. Coi đây là tiền cho các con, bọn trẻ dùng số tiền này như thế nào là do bọn chúng tự bàn bạc, chúng ta chỉ phụ trách một ít là được”.
Mẹ Lục biết nhà bọn họ có tiền, vừa mở miệng thì rất là dọa người, nên bà cũng không dám nói thêm, bà cảm thấy trong lòng rất không vui, cảm giác có hơi xấu hổ. Vốn dĩ bà nghĩ mình chuẩn bị của hồi môn cho Nhiễu Nhiễu số tiền 20 vạn NDT là rất nhiều rồi, số tiền bà cho có thể cho cô dư sức mua xe và một ít đồ nội thất làm của hồi môn. Kết quả bên thông gia lại mở miệng nói cho bọn họ 199 vạn NDT hoàn toàn áp đảo bà.
Số tiền 20 vạn NDT cũng là bà tích cóp từ rất lâu, hơn nữa hàng tháng tiền lương của Nhiễu Nhiễu sẽ trích ra một phần để gửi về cho bà, bà là người ăn uống tiết kiệm một tháng tiêu không có bao nhiêu tiền. Tiền sinh hoạt đều là tiền bảo hiểm về già, tiền lương lúc trước dành dụm cho cô coi như là của hồi môn.
Vốn dĩ bà phải chuẩn bị 19 vạn NDT tiền lễ vật, cùng 19 vạn NDT tiền của hồi môn, không quá nhiều cũng không được ít, để cô không bị nhà chồng khinh thường. Nhưng hiện tại bà thật xấu hổ vì số tiền bà cho so với nhà bọn họ là quá ít.
Edit: Mino Mũm Mĩm
Lục Nhiễu nhìn vẻ mặt thẹn không nói được của mẹ mình, nhìn cô ra dấu cầu cứu mình nên cô liền biết bà đang xấu hổ. Cô cũng ngượng ngùng bởi vì số tiền sính lễ 199 vạn NDT này, nó thật sự là số tiền quá lớn.
Mẹ Cận cũng nhìn ra, lập tức hòa hiãn nói, “Đúng rồi bà thông gia, về phần của hồi môn nhà chúng tôi cũng có tập tục nhà gái phải chuẩn bị của hồi môn là 6 vạn6 NDT là được, bà cảm thấy như thế nào?”.
Mẹ Lục nghe đến số tiền cần cho, nhanh chóng cự tuyệt nói, “Nhà tôi không thể cho 6 vạn 6 NDT như vậy được, số tiền đó cũng quá ít, nhà bà thông gia cho số tiền lớn như vậy, nhà của chúng tôi cũng không thể cho ít như vậy được. Nhà tôi cũng chuẩn bị cho Nhiễu Nhiễu 20 vạn NDT, so với nhà bà thông gia thì quá ít, tôi thật cảm thấy hổ thẹn”.
Cận Nam Dữ nhân cơ hội nói với mẹ Lục, “ Dì à, tiền bên phía nhà con không tính là cái gì, chỉ là phong tục từ trước đến nay đều là như vậy. Của hồi môn phía nhà gái chỉ nên là 6 vạn 6 NDT, còn bên phía nhà trai đưa tiền sính lễ 199 vạn NDT. Nếu như Dì ngại thì chỉ nên cho 19 vạn NDT, dù sao cuối cùng đều là cho Nhiễu Nhiễu, đây chỉ là hình thức trong hôn lễ theo phong tục mà thôi”.
Mẹ Lục cũng cảm thấy đây chỉ là hình thức trong đám cưới, cuối cùng tiền vẫn là của hai người, khoản tiền 199 vạn NDT cuối cùng vẫn là cho bọn trẻ mà thôi, vì vậy cũng không có gì đáng lo để cho hôn lễ diễn ra suôn sẻ.
Nhà trai cho càng nhiều chứng tỏ bọn họ càng coi trọng phía nhà gái.
Mẹ Lục tuy rằng một mặt cảm thấy quá lo lắng, mặt khác cũng rất vui mừng vì nhà thông gia cho con gái mình nhiều như vậy, chứng tỏ bên thông gia có thành ý muốn cưới con gái nhà mình đến như vậy, vậy nên sau này con gái bà lấy chồng chắc chắn sẽ không phải chịu thiệt thòi gì. Con gái bà giống như một đóa hoa có giá trị, cho nên giá hỏi cưới mới có thể cao ngất ngưởng đến như vậy, khẳng định sau này họ sẽ không làm khó con gái của bà, con gái bà sẽ được sủng trong lòng bàn tay .