Cận Nam Dữ vẫn luôn cho Lục Nhiễu thời gian, chờ Lục Nhiễu nguyện ý dẫn hắn về gặp người nhà của cô, kết quả không nghĩ tới hắn luôn cho Lục Nhiễu quyền tự do quyết định, nhưng lại làm cho Lục Nhiễu cùng người trong nhà cô xem như hắn không hề tồn tại, cô còn nói với người nhà rằng mình không có bạn trai.
Cận Nam Dữ cùng cô ở bên nhau nhiều năm như vậy, mà cô còn nói là mình không có bạn trai, người nhà cô còn sắp xếp cho cô thân cận cùng Mộ Lận, hắn cảm thấy ở trên đầu mình như bị cho đội một mảnh đất đầy cỏ.
Cận Nam Dữ mặc kệ, hắn cần chính là được cô công khai đưa hắn về ra mắt với người nhà, hắn cũng không biết bản thân sao lại muốn làm như vậy, nhất định phải đi gặp mẹ của Lục Nhiễu cho chính mình một cái danh phận là bạn trai cô, tốt nhất trước mắt là nên như vậy.
Hiàn cảnh của Lục Nhiễu mà hắn nghe được ba cô khi ấy mắc bệnh mà qua đời, mẹ cô một mình làm lụng nuôi cô khôn lớn, cô cùng mẹ sống nương tựa lẫn nhau, đây là lời của Lam Âm nói với hắn khi đó. Cô ta nói Lục Nhiễu lớn lên hình thành một thói quen, rất thích tìm đàn ông để làm tình, bởi vì từ nhỏ cô thiếu thốn tình cảm của người ba, nên rất thích tìm đủ loại đàn ông để thỏa mãn nhu cầu của bản thân.
Hắn nghe nửa câu cũng không tin, nhưng là chuỵên nhà của Lục Nhiễu hắn không biết như thế nào lại nhớ rất kỹ đến như vậy. Mấy năm nay hắn mấy lần đề cập muốn cùng mẹ cô gặp mặt thăm hỏi một chút, nhưng Lục Nhiễu lại tìm đủ loại lý do để từ chối, Cận Nam Dữ luôn cho rằng bởi vì cô bẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt.
Lúc Lục Nhiễu trở về nhà, Mộ Lận đã thu dọn đồ đạc xong xuôi chuẩn bị rời đi, Lục Nhiễu biết anh ta phải rời đi, nhưng không ngờ anh ta lại rời đi nhanh như vậy, Lục Nhiễu bước vào nhà thấy anh ta thu dọn mọi thứ, có hơi ngượng ngùng hỏi anh ta, “Cậu rời đi nhanh như vậy sao?”.
Mộ Lận một mặt gượng cười nói, “Ừ, thật ngại vì đã quấy rầy cậu, lúc trước cậu không có bạn trai tôi cùng cậu ở chung còn được, nhưng cậu hiện tại cậu đã có bạn trai, nếu tôi cùng cậu ở chung, thanh danh của cậu sẽ không tốt.”.
Lục Nhiễu rất cảm kích anh ta đã vì cô mà làm nhiều như vậy, cô nói một câu cảm ơn.
\”Tôi đã thu xếp xong đồ đạc, đêm nay tôi sẽ đi\” Mộ Lận dừng lại nói thêm, lấy hết can đảm hỏi cô, \”Lục Nhiễu, cho tôi hỏi tại sao cậu lại thích Cận Nam Dữ đến như vậy?\”.
Lục Nhiễu trầm mặc nhìn anh ta, cô nói, “Bởi vì, cảm giác rất thích anh ấy, chỉ có anh ấy”.
Mộ Lận nghĩ đến lý do mình thích Lục Nhiễu cũng là như vậy , bởi vì cảm giác bản thân thích Lục Nhiễu, chính là thích cô, nhiều năm như vậy vẫn là thích Lục Nhiễu, anh ta tiếp tục cười không nói gì nữa.
Vốn dĩ anh ta muốn nói với Lục Nhiễu rằng anh ta thích cô, không phải là tình cảm bạn bè mà là thật sự thích cô, thích cô nhiều năm từ thời thanh xuân của bọn họ.
Nhưng là anh ta không muốn nói ra, hiện tại Lục Nhiễu cùng Cận Nam Dữ trở về bên nhau, nếu anh ta nói chuyện này cho cô biết nó sẽ là gánh nặng, khẳng định cô sẽ mệt mỏi, áy náy. Anh ta không muốn phải gia tăng thêm phiền não cho cô.