Cận Nam Dữ đặt ly rượu xuống, ngẩng đầu liền nhìn thấy người phụ nữ này, hai mắt hắn bị một tầng băng sương bao phủ, ánh mắt sắc bén nhìn cô , ánh mắt cứng rắn, lộ ra vẻ nguy hiểm.
Lục Nhiễu lo lắng nuốt một ngụm nước bọt đưa cho bọn họ thực đơn, không dám nhìn Cận Nam Dữ, lời nói run run, “Muốn, muốn nhiều hay ít rượu?”.
Anh em tốt của hắn nhìn một chút người ngồi kế bên, trực tiếp muốn đánh hai cái.
Lục Nhiễu đưa cho bọn hắn thực đơn rồi muốn rời đi, bầu không khí này thật sự quá kinh người, sợ không đi sẽ bị đông cứng ở đây.
Ngay khi cô vừa định rời đi, Cận Nam Dữ liền bắt lấy cổ tay cô rồi đột nhiên kéo cô xuống, Lục Nhiễu sợ hãi, bởi vì giây tiếp theo cô đã ngồi trên đùi của Cận Nam Dữ. Những người anh em của hắn cũng bị dọa trước hành động bất ngờ này của Cận Nam Dữ .
Lục Nhiễu ngồi ở trên đùi của nhìn khuôn mặt nguy hiểm của hắn, rùng mình một cái, như là làm sai chuyện bị giáng xuống tội.
“Anh buông tôi ra.” Lục Nhiễu muốn rời đi, hành động này khiến Cận Nam Dữ vô cùng tức giận. Cận Nam Dữ tức giận, không chịu buông tha cô, \”Buông ra sao? Cô không bán rượu sao? Không phải đụng vào người một chút là được rồi sao?\”
Cận Nam Dữ nói xong lúc sau sờ soạng mông của Lục Nhiễu một chút, Lục Nhiễu bị dọa run lên , trừng mắt nhìn hắn.
Hắn làm trò trước mặt nhiều người như vậy, lại nói lời này thật sự là quá xấu hổ, còn bị nhiều người như vậy nghe được .
Anh em của Cận Nam Dữ nhận ra hành động này của hắn là không đúng, nhìn thấy hắn như thế này thật làm khó cho cô gái nhỏ, nhanh chóng cười và khuyên hắn: \”Nam Dữ, đừng như thế này, người ta chỉ là nhân viên là bán rượu, không phải bán thân. Cậu đừng như vậy đối cô ấy, không thấy người ta bị cậu làm cho sợ hãi sao? ”.
Cận Nam Dữ cười lạnh một câu, chế nhạo, khinh thường khịt mũi, “Tới đây bán rượu còn không phải là bán thân sao? Ăn mặc để lộ liễu như vậy còn không phải là vì để tôi sờ sao?”.
Cận Nam Dữ dứt lời, mang theo trừng phạt tính nhéo chân cô vuốt ve.
Lục Nhiễu bị hắn nói như vậy, cô sợ những người này nhất định sẽ cho rằng cô rất phóng túng, cô đưa tay đẩy Cận Nam Dữ muốn đi ra.
Cận Nam Dữ xem cô phản kháng như vậy, giây tiếp theo đứng lên lôi kéo tay cô, liền dẫn cô đi ra bên ngoài .
Lục Nhiễu không biết hắn muốn mang mình đi nơi nào, bị hắn lôi kéo tay cũng không có cách nào phản kháng.
Cận Nam Dữ kéo cô đưa ra bên ngoài tìm một phòng trống bên trong có một cái ghế lô, hàng ghế dành cho những người không thích hoàn cảnh ồn ào mà vào đây sử dụng. Cận Nam Dữ đem cô đưa tới hàng ghế lô giữ cửa rồi khóa trái.
Lục Nhiễu nhìn hắn muốn trốn tránh, vươn tay muốn mở cửa, “Cận Nam Dữ , anh đừng làm ầm ĩ, anh thả em ra ngoài, chuyện tối nay em có thể giải thích với anh sau, bây giờ em phải đi làm ngay.”
Cố Nam Du nghe vậy tức giận , bắt lấy tay đẩy cô vào trong, \”Muốn đi làm? Muốn đi làm gì? Cứ mặc như vậy mà đi? Muốn cho người đàn ông khác xem sao? Suy nghĩ của em là như thế nào? Còn muốn mặc thành cái này sao? Lần trước không phải em đã nói, sẽ không mặc loại quần áo giống như ở đội cổ vũ đã từng mặc sao? Sao lần này lại như vậy, em so với lần trước còn lộ hơn, em sao không trực tiếp mặc quần áo chỉnh tề ra khỏi cửa? Lục Nhiêu, em không hiểu anh nói gì sao? ”.