Chiếm Hữu Đến Muộn – Mạc Tang Thất – Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Chiếm Hữu Đến Muộn – Mạc Tang Thất - Chương 64

Chương 64: 

Gần cuối kỳ, một số môn tự chọn và các môn học chung dần kết thúc. Lớp học năm hai khá nhiều, Diệp Nam Bạch mỗi ngày ngoài việc luyện vũ đạo thì còn phải chuẩn bị bài luận cuối kỳ và ôn thi.

Vết thương của Hạ Quả đã khỏi, y dần dần nghỉ một số công việc, thời gian rảnh không phải là gặp Diệp Nam Bạch thì cũng là đi học và chăm sóc mẹ.

Hàn Phong Hứa cảm thấy Hạ Quả có chút bí ẩn, hỏi y y cũng không nói, nên đành phải quay sang hỏi Diệp Nam Bạch. Diệp Nam Bạch nghĩ một chút rồi không nói cho anh ta, chỉ bảo anh ta chờ Hạ Quả tự giải thích.

Còn việc Hàn Phong Hứa có hiểu rõ được không thì Diệp Nam Bạch không biết, dù sao chuyện của bọn họ cũng không phải là điều cậu có thể tham gia.

Cuộc sống đầy ắp bài vở, tình bạn và tình yêu, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng sáu.

Mặc dù môn học năm ba không nhiều, nhưng Tần Hà bận rộn với các cuộc thi trong nửa tháng qua, cơ thể anh gầy đi một chút. Diệp Nam Bạch vào buổi trưa không có việc gì, liền nấu cơm và mang đến cho anh ở phòng làm việc.

Trước khi đi, Diệp Nam Bạch còn lo lắng liệu có làm phiền đến công việc của họ không, nhưng khi vào đến nơi, cậu phát hiện mỗi người đều rất thoải mái, tụm lại với nhau chơi game.

“Chào các anh.” Diệp Nam Bạch cầm hộp cơm đứng ở cửa, chào mọi người.

Nghe thấy tiếng, vài người dừng lại công việc, đồng loạt nhìn về phía cậu, nhưng không ai nhận ra cậu là ai.

Cậu ít đến, thỉnh thoảng vào phòng làm việc chỉ có Tần Hà, tính ra, ngoài Mục Dương, những người còn lại có vẻ là lần đầu gặp.

Mục Dương tình cờ không có mặt, cậu không biết phải giới thiệu mình như thế nào.

\”Cậu là ai?\” Có người hỏi.

\”Em đến tìm…\” Cậu chưa nói xong, thì cửa phòng mở ra, ngay lập tức Tần Hà bước tới.

\”Đến tìm tôi.\” Tần Hà tự nhiên tiếp nhận hộp cơm trong tay Diệp Nam Bạch, rồi nắm tay cậu, mỉm cười với mọi người: \”Các cậu tiếp tục đi.\”

\”…\”

Cả phòng im lặng, ánh mắt mọi người dõi theo bóng dáng hai người đi vào phòng làm việc, chỉ còn âm thanh thông báo game thua thảm hại thi thoảng vang lên từ màn hình.

Mục Dương vừa từ nhà vệ sinh đi ra, lau tay qua loa rồi cầm điện thoại ở bàn làm việc, thúc giục: \”Nhanh lên, các cậu kém thế này à? Mới một chút mà đã thua rồi?!\”

Nhưng không ai trả lời cậu ta.

Tạ Thiên Kỳ vỗ vai Vũ Văn bên cạnh, \”Có phải như tôi nghĩ không?\”

Vũ Văn nhìn cậu một lúc, rồi trao đổi ánh mắt với Lưu Duệ Đạt đối diện, đồng loạt gật đầu: \”Chuyện lớn rồi!\”

\”Mấy người nói gì vậy?\” Mục Dương ngơ ngác, \”Các cậu bị gì vậy? Mơ mộng lung tung à, còn chơi game không?\”

\”Không chơi nữa.\” Tạ Thiên Kỳ tắt màn hình điện thoại, nghiêng người về phía Mục Dương, thấp giọng hỏi: \”Hỏi cậu một chuyện.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.