Chiếm Hữu Đến Muộn – Mạc Tang Thất – Chương 63: Em tự nguyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Chiếm Hữu Đến Muộn – Mạc Tang Thất - Chương 63: Em tự nguyện

Chương 63:

Tần Hà cong một chân lên, Diệp Nam Bạch tựa lưng vào, cả người được anh ôm gọn vào lòng.

Mùi hương từ cơ thể sau khi tắm hòa quyện với mùi đặc trưng của cả hai, nhiệt độ dần tăng lên, khiến người ta dễ dàng mê mẩn.

Dưới ánh mắt chăm chú của Tần Hà, Diệp Nam Bạch chớp mắt một cái, ánh mắt di chuyển xuống môi anh, rồi cậu nhẹ nhàng áp môi mình vào khóe môi anh.

Hôn xong, cậu định lùi lại, nhưng lại bị Tần Hà nắm chặt gáy không cho cậu rút lui. Tần Hà khẽ cười, giọng trầm thấp hỏi: “Hôn xong rồi à?”

“Chưa…” Diệp Nam Bạch cúi mắt, tai cậu ửng đỏ, cuối cùng cậu thì thầm: “Anh làm đi, em hơi căng thẳng…”

Cậu chưa bao giờ có thể chủ động trong việc hôn người khác, cũng chưa từng nắm quyền chủ động trong những nụ hôn, mỗi lần chủ động chỉ là hôn nhẹ một cái.

Nếu phải hôn sâu, mặc dù không phản cảm nhưng cậu vẫn cảm thấy lo lắng, trong tiềm thức có một nỗi sợ làm cậu căng thẳng, không biết phải làm sao.

Cậu thích để Tần Hà chủ động, vì anh luôn biết cách để điều chỉnh cảm xúc của cậu một cách hoàn hảo và khiến cậu cảm thấy rất… thoải mái.

Dáng vẻ ngượng ngùng của cậu làm Tần Hà cảm thấy thật dễ thương, đôi mắt anh ánh lên vẻ dịu dàng, anh cúi đầu, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, giọng nói khẽ hỏi: “Lần này muốn hôn thế nào, hôn nhẹ hay là hôn sâu hơn?”

Diệp Nam Bạch siết chặt tay trên áo anh, tai lại càng đỏ hơn, nhưng vì ngượng ngùng không dám nói rõ: “Tùy anh.”

Nghe ra ý tứ trong lời cậu, Tần Hà cố nhịn cười, chỉ hỏi tiếp: “Lần sáng nay, em chịu đựng được không?”

Cậu không nhận ra anh đang trêu đùa mình, cứ tưởng anh đang rất nghiêm túc hỏi về độ mạnh của nụ hôn, Diệp Nam Bạch trả lời: “Anh đã hỏi rồi.”

Không cảm thấy chóng mặt có nghĩa là không thấy khó chịu.

“Thật à?” Tần Hà giả vờ như quên, “Anh quên rồi, Nam Nam nói lại cho anh biết có được không?”

Diệp Nam Bạch nhìn anh một cái, không thể kháng cự sự dụ dỗ của anh, cuối cùng lắc đầu: “Không khó chịu.”

“Vậy cảm giác khác thì sao?” Tần Hà lại hỏi, giọng điệu rất nghiêm túc như một bác sĩ hỏi về tình trạng bệnh của bệnh nhân.

“Chỉ là…” Diệp Nam Bạch mở miệng, cuối cùng buông xuôi nói: “Rất thoải mái.”

Hai từ cuối cùng cậu cố tình nói nhẹ đi, tưởng rằng Tần Hà không nghe rõ, ai ngờ anh lại cười nhẹ và nói: “Anh biết rồi.”

“Nam Nam.” Tần Hà gọi, “Ngẩng đầu lên.”

Diệp Nam Bạch nghe lời anh, ngẩng đầu lên. Ngay sau đó, anh ấn tay vào lưng cậu, tăng thêm lực, khiến cậu ngửa đầu lên một chút. Phía sau, Tần Hà lập tức dán sát vào người cậu, vòng tay ôm chặt eo, không để một khe hở nào.

Nhiệt tình tràn ngập, sự tấn công bất ngờ khiến cậu choáng váng.

Cậu bị Tần Hà kìm chặt trong vòng tay, cơ thể cao lớn của Tần Hà bao phủ quanh, hương thơm từ cơ thể anh quấn lấy cậu. Ngón tay cậu vô thức co lại, đôi chân mềm nhũn vô lực đặt lên đùi Tần Hà, cảm giác như sắp chết chìm trong nụ hôn này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.