Chương 32:
Tiếng chuông tan học chưa vang lên, Diệp Nam Bạch ở lại trong lớp, cảm thấy Tần Hà dù thế nào cũng không thể ngủ được. Vì vậy, cậu quyết định nhân cơ hội này dẫn người đi luôn, tránh để lúc sau đông người, đường đi sẽ càng khó khăn hơn.
\”Khẩu trang, áo khoác, điện thoại đều mang rồi.\” Diệp Nam Bạch cảm giác như còn thiếu gì đó, \”À đúng rồi, anh có mũ không?\”
Tần Hà: \”Có một cái, nhưng để ở phòng làm việc rồi.\”
\”Bị cảm không được ra gió, không đội mũ thì không được.\”
Diệp Nam Bạch vừa nói vừa mở ba lô của mình đặt trên ghế của Tần Hà, lấy ra chiếc mũ lưỡi trai đen mà cậu thường đội. “Đội cái này đi, hôm trước tôi mới giặt xong, chưa đeo lần nào.”
“Tốt.” Tần Hà nhìn khá mệt mỏi, ánh mắt sáng lên một chút.
Chưa kịp để Diệp Nam Bạch đưa mũ cho mình, Tần Hà tự động cúi đầu xuống, chờ người đội cho.
Diệp Nam Bạch hơi ngẩn ra, điều chỉnh lại nét mặt, nhân lúc Tần Hà cúi đầu, cậu đưa tay đội mũ cho anh.
Đầu Tần Hà lớn hơn một chút so với cậu, bình thường nếu cậu đội thì sẽ hơi rộng, nhưng có thể dễ dàng điều chỉnh. Cậu thường để mũ che gần hết khuôn mặt.
Nhưng mũ đội trên đầu Tần Hà lại vừa vặn, đúng lúc che trên lông mày, mái tóc ở hai bên tai cũng được mũ chạm nhẹ vào, rất hợp với hình dáng khuôn mặt anh.
Nếu không có khẩu trang, có lẽ sẽ thấy rõ những đường nét trên khuôn mặt vốn đã rất đẹp của anh. Mặc dù đội mũ, người khác vẫn có thể nhận ra ngay Tần Hà, Diệp Nam Bạch nghĩ.
Cậu chỉ lơ đãng một chút đã bị Tần Hà bắt gặp. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn sắc bén đụng phải mắt cậu, đôi mắt đen láy, đuôi mắt hơi cong lên, như đang chứa đựng nụ cười.
Diệp Nam Bạch bất giác run tay, mi mắt chớp hai cái rồi tránh ánh nhìn của anh, giả vờ không biết gì nói: “Có vẻ hơi lệch rồi.”
“Ừ.”
Tần Hà đáp lại, làm Diệp Nam Bạch cảm thấy càng lúng túng hơn, nên vội vàng chỉnh lại mũ cho anh. Khi đặt tay xuống, vì quá vội vàng, cậu không cẩn thận chạm vào tai Tần Hà.
Tai anh hơi đỏ lên, Diệp Nam Bạch liếc nhìn một cái, phát hiện tai anh đang ửng đỏ không tự nhiên.
Tai đỏ như thế, có phải lại sốt rồi không?
Diệp Nam Bạch cảm thấy để như thế này không ổn, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta đi bệnh viện trước đi.”
Giọng cậu rất kiên quyết, hoàn toàn không giống đang bàn bạc, Tần Hà trong lòng có chút phản kháng, nhưng Diệp Nam Bạch đã đeo lại ba lô lên vai.
Trước khi đi, Tần Hà nắm lấy vạt áo của cậu, nhìn chằm chằm vào cậu, giọng khàn khàn hỏi: “Có thể nắm tay không?”
Diệp Nam Bạch dừng lại một chút, nhớ lại lý do Tần Hà từng nói mình sợ sấm chớp.
Hôm nay lại là ngày có giông, anh lại đang bị bệnh, có phải đang nhớ lại thời thơ ấu không… Cứ nghĩ đến khả năng này, Diệp Nam Bạch lại cảm thấy mềm lòng.