Chương 15:
Rèm cửa sợi tơ lúc nào cũng buông thõng, tối nay cũng không ngoại lệ.
Thời gian như bị ngừng lại, rèm cửa trong phòng không nhúc nhích, ngoài trời, tiếng ồn nhỏ từ máy điều hòa cũng chẳng còn nghe thấy, Tần Hà vẫn đứng dưới tầng, giữ nguyên tư thế nhìn lên cậu.
Dù dưới tầng ánh sáng khá mờ, lại có khoảng cách giữa hai người, theo lý mà nói cậu sẽ không thể nhìn thấy ánh mắt của Tần Hà, nhưng Diệp Nam Bạch lại cảm thấy đôi mắt ấy như ở ngay trước mặt, giống như tối hôm đó khi Tần Hà tỏ tình, trong suốt và sáng ngời, khiến người ta không đành lòng từ chối.
Vì vậy cậu quay người, mở cửa, kéo rèm lên, tự cách xa đôi mắt ấy, nghĩ rằng nếu không nhìn thấy thì sẽ dễ dàng từ chối hơn, nghĩ rằng chỉ cần vào trong phòng, tai và má sẽ không còn nóng rát nữa.
Nhưng trong đầu cậu vẫn liên tục vang lên câu nói của Tần Hà: “Anh sẽ bắt đầu theo đuổi em.”
Có rất nhiều người tỏ tình với cậu, cũng có không ít người gửi thư tình, nhưng chưa ai giống như Tần Hà, trước khi theo đuổi cậu lại dùng giọng điệu trang trọng và chính thức như vậy.
Màn hình tối đi, Diệp Nam Bạch không dám nghe lần thứ hai, cũng không trả lời bất cứ tin nhắn nào.
Trong phòng, máy điều hòa dường như bị hỏng, Diệp Nam Bạch giảm nhiệt độ thêm hai độ, cảm thấy chắc hôm nay cậu quá mệt mỏi, tắm xong có lẽ sẽ không còn nghĩ về Tần Hà nữa.
Khi tắm, cậu vẫn cảm thấy trong lòng không yên, nên chỉnh nhiệt độ nước thấp hơn một chút, rồi mới cảm thấy không khí bắt đầu lưu thông.
Nước chảy từ cổ xuống, trượt qua lưng mượt mà, hòa vào da thịt, hơi nước bốc lên tạo thành lớp sương mù, những giọt nước không thể đọng lại mà trượt xuống eo, cảm giác lành lạnh khiến Diệp Nam Bạch run lên, như thể đang trừng phạt cậu vì cậu phân tâm.
Thực ra cậu không nghĩ gì nhiều, chỉ là lại vô thức nghĩ đến Tần Hà vẫn đang ở dưới tầng, ngoài trời khá nóng…
Không biết từ khi nào, cậu đã nhanh chóng tắm xong, mặc đồ ngủ rồi lại chần chừ bước đến gần rèm cửa mờ, có thể nhìn thấy bên ngoài, nhưng không nhìn thấy dưới tầng, không biết nếu ai đó nhìn lên từ dưới, liệu có thể phát hiện ra hành động lẩn trốn ngớ ngẩn của cậu không.
Ngay lúc này, điện thoại nằm trên ghế sofa đột nhiên nhận được một tin nhắn mới, như thể không thương tiếc mà nhắc nhở cậu rằng mình đã bị bắt gặp đang lén nhìn, khiến cậu giật mình vội vã lùi vào trong phòng, vớ lấy điện thoại xem, đúng như cậu nghĩ, đó là tin nhắn của Tần Hà, làm cậu càng thêm xấu hổ.
Tần Hà: [Anh đi rồi.]
Tần Hà: [Em nghỉ sớm đi.]
Diệp Nam Bạch chớp mắt, cậu nhìn chằm chằm vào rèm cửa, tự hỏi có nên thay rèm sợi tơ thành rèm chống ánh sáng không, như vậy sau này sẽ không phải lo lắng việc đứng gần ban công bị Tần Hà dưới tầng nhìn thấy nữa.
“……”
Cậu vội xóa bỏ suy nghĩ vừa mới lóe lên, phủ nhận khả năng chuyện này sẽ xảy ra lần nữa.