Chỉ Là Một Thế Thân – Chương 70: Tự dẫn mình vào cửa. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 27 lượt xem
  • 5 tháng trước

Chỉ Là Một Thế Thân - Chương 70: Tự dẫn mình vào cửa.

Từ Minh Hi sao có thể không nghe rõ, cậu nghiêng người né sang một bên, cái miệng nhỏ lầm bầm:

– Đồ lưu manh.

Mạc Nhất Quân cười một tiếng, đáp lại:

– Cũng chỉ lưu manh với một mình em.

Từ Minh Hi trừng mắt nhìn hắn, sau đó nhấc hai chân lên, nằm lên giường. Giờ cậu mới có dịp quan sát kỹ được căn phòng này. Độ rộng vừa đủ, không phô trương, trên tường treo một vài bức tranh sơn dầu kích cỡ to nhỏ khác nhau. Chiếc giường cậu đang nằm đối diện là một cái bàn thiết kế liền với kệ sách, bên trên có khá nhiều sách, đa phần là tiếng anh. Cạnh đó là cửa sổ có thể nhìn ra con đường trước sân, còn có cả ban công nhìn vô cùng thích mắt. Từ Minh Hi nhận ra đa phần đồ dùng bên trong đều có một màu xanh, đồng đều đến lạ lùng. Đặc biệt là bộ chăn ga mà cậu đang nằm, màu sắc có phần hơi không hài hòa với màu của căn phòng. Từ Minh Hi cười trêu hắn:

– Anh bị cuồng màu xanh sao? Cả căn phòng này của anh màu sắc có vẻ hơi đối lập với căn nhà rồi đó. 

Mạc Nhất Quân hơi khựng lại một chút. Mà một khắc đó dường như Từ Minh Hi cũng nhận ra gì đó rồi. 

Mạc Nhất Quân từng thích Trạch Lam. Chữ Lam trong màu xanh của bầu trời. Chính vì thế, khoảng thời gian trước đây Mạc Nhất Quân từng đem đổi hết đồ dùng cá nhân của mình sang màu xanh, mặc dù hắn không ở Mỹ thường xuyên, nhưng khi xa Trạch Lam, đây là cách duy nhất để hắn bớt nhớ đến người kia.

Từ Minh Hi cảm thấy mình nhắc đến chuyện không nên nhắc đến, liền không biết cư xử làm sao. Cậu mỗi khi nhớ đến chuyện trước kia mình từng làm, vẫn còn hơi lấn cấn trong lòng. Cậu liền cười  ngượng một tiếng, lảng sang chuyện khác:

– Anh xếp nốt đồ đi nhé. Em buồn ngủ quá à.

Nói xong liền nhanh chóng đắp chăn kín lên người, che giấu đi sự gượng gạo của mình. Mạc Nhất Quân thấy vậy liền mặc kệ đống đồ, hắn lập tức trèo lên giường cùng người mình yêu. Hắn ôm cậu từ phía sau, giọng nói nỉ non:

– Tiểu Hi, anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không để ý đến mấy thứ này. Em đừng không vui mà.

Từ Minh Hi nghe vậy càng gượng hơn, mặc dù cậu chỉ định trêu đùa và vô tình phát hiện ra sự thật, nhưng cậu lại có chút cảm giác như mình là người bới móc ra vậy. Cậu ló đầu nhỏ ra khỏi chăn nói:

– Em vẫn bình thường mà, đâu có không vui.

Mạc Nhất Quân tiếp tục nỉ non vào tai cậu:

– Em đừng quay lưng với anh như vậy.

Từ Minh Hi liền quay lại, cậu ngước đôi mắt lên nhìn Mạc Nhất Quân. Sau đó không hiểu đang nghĩ gì mà rướn lên hôn một cái vào môi hắn.

Mạc Nhất Quân thích lắm. Nếu hắn có một cái đuôi, chắc chắn bây giờ nó sẽ đang vẫy lên rối rít. 

Từ Minh Hi hôn xong thì dụi đầu vào cổ hắn, nhẹ nói:

– Em không cố tình làm anh khó xử đâu.

Mạc Nhất Quân thỏa mãn hít hà mùi hương từ tóc cậu, đáp lại:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.