Lúc Trạch Lam trở về nhà đã là chập tối, vừa xuống xe, bỗng thấy có bóng người đàn ông cao dong dỏng đứng cạnh chiếc Lexus màu đen trước cổng.
Đang là mùa đông nên trời tối rất sớm, mắt lại hơi cận, nên dù dưới ánh đèn đường sáng trưng kia, Trạch Lam vẫn phải nheo mắt nhìn một lúc mới nhận ra được là ai.
Lòng cậu bỗng cảm thấy phập phồng một phen, nhưng bên ngoài lại tỏ ra thập phần bình tĩnh. Cậu tiêu sái bước đến trước mặt người nọ hỏi:
– Sao anh lại tới đây?
Tiêu Vũ hai tay đều xỏ vào túi áo khoác, không biết anh đã đứng đây bao lâu, chóp mũi đỏ ửng lên trông thấy. Nhìn thấy Trạch Lam, anh mỉm cười nói:
– Đi ngang qua đây nên tiện ghé qua một chút.
Nói xong cả mũi và miệng đều phải ra một làn khói trắng, ngoài trời thực sự rất lạnh.
Thực tế là hôm nay sau khi gặp đối tác xong, anh bỗng nhiên cảm thấy rảnh rỗi, không biết làm gì. Rồi anh chợt nhớ ra khu nhà của Trạch Lam ở ngay gần đây. Nhớ lại buổi đêm hôm ấy, cậu an an ổn ổn ngủ trong ngực anh, gương mặt thanh tú cực kỳ dễ nhìn, hàng mi dài ướt át khẽ nhắm, cánh mũi phập phồng, miệng nhỏ đỏ mọng, khiến lòng anh ngứa ngáy. Nghĩ nghĩ cuối cùng lại quyết định dừng lại trước khu nhà này, mở điện thoại nhắn tin cho Từ Minh Hi, thì biết Trạch Lam vừa mới cùng cậu về thăm ông bà, hiện tại đang trên đường trở về nhà. Từ khi dừng ở đây cũng là hai tiếng đồng hồ rồi, lúc đầu ngồi trong xe cho bớt lạnh, lúc sau lại sợ Trạch Lam không nhìn thấy lại xuống xe đứng ngoài chờ. Cũng không biết chờ đợi điều gì, chỉ muốn nhìn thấy Trạch Lam một chút.
Trạch Lam nhìn mức độ tuyết phủ trên chiếc xe của Tiêu Vũ khá dày, lại quay ra nhìn anh, hơi nhướn mày giọng trêu đùa hỏi:
– Phải không? Cái tiện này của anh cũng khá lâu a.
Tiêu Vũ thoáng xấu hổ, gãi đầu nói:
– Tôi chỉ muốn qua gặp em một chút.
Trạch Lam nghe những lời này quả thực có chút động tâm. Người đứng chờ dưới trời tuyết buốt lạnh như thế này chỉ để gặp cậu, không động tâm sao được! Nhưng nhớ lại lời Từ Minh Hi nói, Tiêu Vũ đã có người trong lòng, không hiểu sao trong cậu ẩn ẩn chút hờn dỗi với người trước mặt. Cậu mặt không đổi sắc nói:
– Gặp tôi để làm gì?
Tiêu Vũ quả thực cũng không biết câu trả lời, anh chỉ biết muốn gặp cậu nhưng lại không biết sau khi gặp thì mở lời như thế nào. Anh đành kiếm đại một cái cớ:
– Em có đang rảnh không? Tôi muốn mời em đi ăn tối, hôm nay đàm phán dự án đầu tiên của tôi từ khi về nước thành công, muốn rủ em đi ăn mừng.
Trạch Lam trong lòng nghĩ: đi mà tìm người trong lòng anh mà ăn mừng! Nhưng nhìn ánh mắt chân thành kia, chóp mũi đỏ ửng lên vì lạnh nhưng môi mỏng vẫn mỉm cười chờ câu trả lời của cậu, thoáng chốc lời trong lòng cậu thế nào cũng không nói ra được. Cậu liền thở dài, nói:
– Anh vào xe ngồi đi, tôi lên cất đồ rồi xuống. Nhà của chị họ, nên không thể tự nhiên mời anh vào được.
Tiêu Vũ nghe Trạch Lam đồng ý liền vui vẻ, nhưng tiếng thở dài kia cũng không qua được mắt anh. Anh vội cầm lấy bàn tay của Trạch Lam nói: