Chỉ Là Một Thế Thân – Chương 20: Mê mang – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 5 tháng trước

Chỉ Là Một Thế Thân - Chương 20: Mê mang

Mạc Nhất Quân sau khi đưa Trạch Lam về nhà, liền trở lại căn hộ. Không thấy xe của Từ Minh Hi bên trong, hắn hơi nhíu mày. Muộn như thế rồi mà còn đi đâu được?

Hắn rút điện thoại ra gọi điện cho cậu. Nhưng chỉ toàn nhận lại tiếng nói của nhân viên nữ tổng đài. Cậu tắt máy rồi.

Một chút kiên nhẫn dành cho cậu cũng không có, liền trực tiếp mặc kệ, lên lầu tắm rửa thay đồ chuẩn bị ngủ.

Thế nhưng lên giường rồi, hắn vẫn là không thể chợp mắt. Qua một lúc lâu lại bật đèn lên với điện thoại trên bàn, bấm số gọi cho Từ Minh Hi. 

Lần này, bên kia đã bắt máy.

Từ Minh Hi giọng nức nở gọi tên hắn trong điện thoại:

– Mạc Nhất Quân, Mạc Nhất Quân, Nhất Quân..

Mạc Nhất Quân hơi nhíu mày, giọng có chút vội:

– Có chuyện gì xảy ra rồi? Giờ cậu đang ở đâu?

Cậu trực tiếp lơ đi câu hỏi của hắn, vẫn tiếp tục nói sảng:

– Nhất Quân, tôi thích cậu, vô cùng thích cậu. Yêu cậu, vô cùng yêu cậu. Cậu có biết không? 

Mạc Nhất Quân bắt đầu nôn nóng hỏi:

– Nói mau giờ cậu đang ở đâu? 

Từ Minh Hi có chút chua xót, khóc lại càng nức nở hơn:

– Cậu vẫn luôn biết đúng không? Tại sao cậu không đáp lại? Nhìn tôi, nhìn thấy tôi, chỉ là tôi thôi, một lần được không? 

Mạc Nhất Quân trực tiếp tắt máy. Bởi hắn đã đoán ra được cậu đang ở đâu rồi. Chắc chắn là cậu đang say, bởi lần trước cậu say, hoạt ngôn nói nhiều hơn bình thường. Ngoài ra, không nghe thấy tạp âm trong điện thoại, có lẽ cậu đang ở căn hộ cũ của mình. 

Nghĩ liền làm, trực tiếp khoác áo ra khỏi cửa phóng xe đi.

Điện thoại bị tắt, Từ Minh Hi nghệt mặt ra hồi lâu. Hiện tại ngay cả đến lời yêu hắn cũng không muốn nghe cậu nói nữa sao? 

Cậu buông chai rượu xuống, co rúm người lại, mặt vùi xuống đầu gối, nước mắt chảy không ngừng.

Cứ thế cho đến lúc Mạc Nhất Quân tới, cậu đã rơi vào trạng thái mê mang, ngủ thiếp đi lúc nào không biết. 

Sáng hôm sau, Từ Minh Hi mệt mỏi nâng mí, đập vào mắt cậu là Mạc Nhất Quân đang nằm bên cạnh. Từ Minh Hi giật mình như sắp nhảy dựng lên, vội nâng chăn nhìn xuống, xem mình có còn mặc quần áo không.

Lúc sau thấy quần áo đầy đủ mới thở phào một hơi. Đầu đau ong ong, cố gắng nghĩ lại chuyện tối qua mình đã làm nhưng hầu như chẳng nhớ được gì. 

– Nếu cảm thấy mệt mỏi quá thì bỏ đi.

Từ Minh Hi lần nữa giật mình, cậu quay đầu nhìn người bên cạnh ánh mắt khó hiểu.

Mạc Nhất Quân kiên nhẫn giải thích:

– Tôi nói, nếu cậu cảm thấy mệt mỏi vì chuyện không được đáp lại thì thôi làm thế thân đi. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.