Hôm nay thời tiết bình thường, sức khỏe bình thường, tâm trạng cũng bình thường.
Có mỗi anh trưởng là bất thường.
Nếu giống như mọi khi, anh trưởng sẽ luôn là người đến muộn nhất đội bóng và cũng là người ra khỏi sân tập cuối cùng. Thế nhưng hôm nay anh trưởng đến muộn hơn mức bình thường cho phép.
Hơn thế nữa, mỗi khi anh trưởng bước vào, câu đầu tiên sẽ luôn là một lời chào dành cho các thành viên của đội bóng. Nhưng hôm nay chẳng có lời chào nào cả, thậm chí, Seungcheol hôm nay còn đạp cửa cái \”ruỳnh\” để bước vào mà không dùng tay đẩy như mọi khi.
Người bất bình thường liếc mắt qua cả cái sân tập, sau khi xác định được một bóng lưng đang ngồi ở góc phòng, xung quanh bày la liệt hoạ cụ, người bất bình thường sải chân bước tới.
Choi Seungcheol thả cái cặp đánh \”phịch\” một cái rõ to rồi ngồi bệt xuống đối diện với Jeonghan.
– \”Chào.\” – Anh đội trưởng tựa lưng vào tường, đôi mắt khép hờ dán chặt vào người trước mặt rồi lên tiếng.
Seungcheol hôm nay dùng tông giọng cực trầm để nói chuyện với Jeonghan, lần duy nhất cậu nghe thấy Seungcheol nói chuyện kiểu này có lẽ là vào hôm gặp gỡ, khi anh nạt nộ Mingyu. Jeonghan đang mải pha màu, cậu chỉ gật đầu coi như là đã đáp lại cái lời chào không mấy thiện chí kia.
Seungcheol ngồi đó mất một lúc, anh bày ra vẻ mặt \”tôi đang rất tức giận\” nhìn chằm chằm Jeonghan. Mỗi tội Jeonghan nào có để ý đến hắn, cậu chăm chú với mấy cái lọ màu đến mức Seungcheol muốn tức điên lên mà hỏi: \”Thế cậu chọn màu hay chọn tôi?\”
Nhưng mà Jeonghan không có khả năng đọc được tiếng lòng người khác, thế nên cậu vẫn đang bị mấy lọ màu vẽ xuất xứ LA hớp hồn. Choi Seungcheol thấy mình không đạt được mục đích, anh cau mày đứng dậy trở lại sân tập.
Phát được hai quả thì anh lại trở ra.
Chính xác là được các thành viên đội bóng \”mời ra sân\”. Tâm trạng của anh trưởng hôm nay rất tệ, bằng chứng là hai quả bóng anh vừa phát. Quả đầu tiên dùng lực quá nhiều, bóng bay ra ngoài sân. Quả thứ hai, bóng ở trong sân nhưng lực đập rất mạnh, có đứa nào dại mới đi đỡ quả đấy để được chấn thương.
Seungcheol phải ra khỏi sân cũng chẳng tỏ thái độ gì, anh đút hai tay vào túi quần, lại quay đầu bước đến vị trí của người đang ngồi vẽ kia.
Mấy thành viên trong đội bóng vẫn tiếp tục luyện tập, nhưng bên cạnh đó còn nổi lên mấy tiếng xì xào bàn tán. Họ quay sang nhìn nhau rồi nhìn đến hai người đang ở góc phòng.
Anh trưởng của bọn họ không phải người hay bày ra quá nhiều cảm xúc, cũng sẽ không để cảm xúc lấn át việc chung như thế này. Thế nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã được chứng kiến một Choi Seungcheol như thế đến tận hai lần, và tất cả đều chỉ liên quan đến một người.
Từ trong đám đông có vài lời bàn tán vang lên:
– \”Anh trưởng có bao giờ dùng thái độ đấy với anh nhỏ đâu? Chắc đang giận anh nhỏ rồi hả?\”