Cheolhan; Les Yeux De Seungcheol – quả dâu số 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 7 tháng trước

Cheolhan; Les Yeux De Seungcheol - quả dâu số 14

Yoon Jeonghan bỏ công bỏ sức đến xem thi đấu, mang tiếng chỉ ghé chơi ủng hộ đội nhà thế, nhưng trận đấu ngày hôm nay rất hay cũng là sự thật.

Hiệp đấu đầu tiên chớp mắt đã trôi qua với phần thắng nghiêng về đội nhà, thế nhưng chưa ai dám vội ăn mừng khi nhìn vào màn thắng với khoảng cách điểm số vô cùng sát sao. Mọi người đều đánh giá hai đội bóng ngày hôm nay khá ngang tài ngang sức, thì ra để giành được tấm vé bước qua vòng loại cũng gay cấn đến nhường này.

Những lúc tinh thần cả đội đang căng chặt như dây đàn, bình thường Soonyoung sẽ rất tích cực pha trò để khiến bầu không khí trở nên dễ chịu hơn. Thế nhưng hôm nay Soonyoung cũng im lặng trầm tư trước tiềm lực to lớn của đối thủ.

Không chỉ riêng đội bóng, tất cả khán giả ngồi trên khán đài dường như cũng cảm nhận được áp lực vô hình ấy. Những tiếng hò reo khí thế và tinh thần cổ vũ của mọi người đã có phần khiêm tốn hơn so với lúc trước khi trận đấu bắt đầu.

Dù cho không ai bảo ai, thế nhưng mọi người gần như đều hạ tông giọng xuống vừa đủ để thì thầm với nhau.

Có lẽ do đám đông nói quá nhỏ, hoặc vì tốp nữ sinh ngồi ngay sau lưng bàn tán quá hào hứng, Jeonghan đột nhiên bị nhét vào tai mấy lời cổ vũ “Cố lên!”, “Mày làm được mà!” cứ lặp đi lặp lại cùng vài điệu cười khúc khích.

Jeonghan khẽ liếc Jisoo ngồi bên cạnh, ngay lập tức cậu cũng nhận được ánh mắt của Jisoo đang nhìn qua. Hai kẻ ngồi ngay trước tốp nữ sinh nọ, ngầm giao tiếp với nhau bằng ánh mắt bởi mấy lời cổ vũ tự nhiên lọt vào tai kia vừa nghe đã biết không phải dành cho các tuyển thủ. Nghe cứ như là các bạn nữ ấy đang tự động viên nhau.

Jisoo mỉm cười rồi khẽ lắc đầu trước ánh mắt như muốn hỏi “Mày có biết bọn họ đang nói gì không?” của Jeonghan.

Bỗng nhiên, từ đằng sau lưng truyền đến một giọng nói cắt ngang cuộc trò chuyện trong im lặng của hai người.

– \”Seung-\”

Jeonghan tưởng mình nghe nhầm. Đương lúc cậu còn chưa kịp nhận ra cái giọng nói này có chút quen thuộc, thì cô gái kia dường như đã gom đủ dũng khí để hét lên thêm lần nữa:

– \”Seungcheol cố lên!\”

Câu nói này thật sự đã thành công thu hút sự chú ý của các tuyển thủ trên sân bóng, và còn khuyến mại thêm hàng loạt những ánh mắt với đủ loại cảm xúc đổ dồn về từ mọi phía trên khán đài.

Cô bé ấy có chất giọng trong trẻo, câu nói vừa rồi thật ra cũng không dùng quá nhiều sức. Thế nhưng, câu cổ vũ mang theo chút run rẩy ấy lại thành công xuyên qua tiếng xì xào bàn tán mà lao thẳng xuống sân thi đấu. Đơn giản bởi em ấy đã gọi đích danh tên của đội trưởng đội bóng chuyền.

Lúc này Jeonghan liền xác nhận được chắc chắn mình đã nghe qua giọng nói này ở đâu đó rồi, đã vậy, cái cách cô ấy gọi Seungcheol nghe còn thấy quen tai hơn nữa. Jeonghan hơi nghiêng đầu cố gắng lục lại trí nhớ, bởi nếu lúc này cậu cũng quay lại để nhìn mặt người ta thì có vẻ không được hay cho lắm.

– \”Bất ngờ thật đấy.\” – Jisoo ngồi cạnh khẽ lên tiếng, giọng nói như có chút ý cười.

Trước ánh nhìn khó hiểu của Jeonghan, Jisoo bất đắc dĩ phải ghé sát vào tai cậu mà thì thầm giải thích:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.