.
.
.
– Tao đi học một khóa về cách nuôi dạy em bé sau giờ tập luyện…- mày mà cười thì tối nay cút ra ngủ ngoài phòng khách cho tao!
Hắn quát lớn khi thấy khóe môi sắp nhếch cao của Charlie.
– Em đâu có! Nhưng sao anh lại muốn học ạ?
Charlie lập tức bặm môi lại, cậu chỉ cảm thấy ngạc nhiên, không nghĩ một người kiêu ngạo như Pit Babe sẽ chịu học tập mấy thứ này, mà bản thân cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ chăm sóc cho hai người quan trọng nhất đời mình rồi, cũng đâu thấy có vấn đề gì khó khăn. Nhưng nghe Babe có ý muốn giúp đỡ, cậu vui mừng còn không kịp, sao có thể trêu chọc?
– Tao biết tao xấu tính, ngang ngược, chưa bao giờ nhường nhịn ai cái gì, như vậy sao có thể làm gương cho đứa nhỏ? Tao chỉ muốn có trách nhiệm hơn một chút, không thể để một mình mày gánh vác mọi thứ được; tao sợ một ngày nào đó mày nhận ra tao không hề tốt đẹp như mày nghĩ mà rời đi…
Nói đến đây hắn hơi ngập ngừng cắn môi, Babe để lộ vẻ bất an hiếm thấy khiến Charlie không kiềm được mà đau lòng. Thì ra anh ấy cũng sẽ cảm thấy không yên tâm về mối quan hệ của cả hai, cũng sẽ lo lắng cho con của bọn họ; một Babe tài giỏi mạnh mẽ luôn khiến cậu rung động, nhưng một Babe nhạy cảm, biết lo nghĩ cho người nhà càng khiến cậu rung động hơn gấp nhiều lần. Charlie thỏa mãn thở ra một hơi, ôm siết lấy người yêu, cạ chóp mũi lên đỉnh đầu hắn.
– A…làm sao để em hết yêu anh đây? Yêu nhiều đến lồng ngực sắp nổ tung rồi.
– Mày điên hả? Tự nhiên đòi không yêu tao nữa. Mày phải yêu nhiều vào, yêu đến khi sắp chết cũng phải đợi nắm tay tao xuống mồ!
Đúng là Pit Babe, cái gì cũng dám nói. Đang cảm động, bây giờ thì có hơi cảm lạnh. Charlie đành đổi đề tài.
– Vậy người đó là ai vậy ạ?
– Kim, người yêu của Kenta, ông chủ Red Spade đó! Tao không biết tìm lớp ở đâu nên mới hỏi lung tung. Tình cờ Kenta bảo tao bạn đời nó cũng đang học một lớp như thế, nên mới bảo tao học chung cho có người quen. Hai người đó cũng là Alpha như chúng ta vậy, có điều tuần sau thì họ đón em bé về nhà rồi, tao với mày thì tận tháng sau.
– …Ừm…phải không?
– Mày lại làm sao?
– Anh còn mở cửa cho người ta, sửa tóc cho người ta nữa, dịu dàng ghê…
Giọng nói ngày một nhỏ dần, cậu không muốn hắn nghĩ mình là một kẻ nhỏ nhen nhưng cảm giác ghen tỵ cứ âm ỉ như một ngọn lửa nhỏ. Bây giờ mới nhận ra bao nhiêu năm qua cậu đã làm chuyện ngu xuẩn như thế nào khi cho phép hắn tự do làm loạn với người khác. Ở bên cạnh nhau rồi mới biết sự chiếm hữu của mình mãnh liệt đến nỗi chỉ cần Babe nhìn người khác lâu hơn bình thường một chút, cậu cũng sẽ khó chịu.
– Thì dù gì người ta cũng giúp đỡ tao mà, hôm nay vì đuổi theo mày mà cúp học mất rồi, giờ còn phải đến đó mượn vở, người ta còn chạy xe tao về giúp nữa. Mày đó, sau này thấy nghi ngờ cái gì thì cứ hỏi thẳng tao đừng có lén lút đi theo rồi suy nghĩ lung tung.