Hôm qua lúc đi ngủ, dì còn không ôm cô cơ.
Chaeyoung vẫn còn nhớ, dì bắt cô nằm ra đầu bên kia, nói cái gì mà sợ đạp trúng em bé, rõ ràng là dì chê người cô có mùi sầu riêng, cho nên không dám lại gần mà.
———
Sáng sớm, Chaeyoung dậy sớm, đánh răng rửa mặt sau đó một mạch chạy xuống phòng ăn, cũng không có đợi người nào đó tỉnh dậy, tự giác ăn bữa sáng không cần chị.
\”Chị dâu, chị em còn ngủ nữa à?\”
Chaeyoung vẫn còn thắc mắc vị của cái bánh ngày hôm qua, cố uống thêm ngụm sữa, quay sang nói với nó
\”Em chồng, cái bánh hôm qua…\”
\”Đừng, chị đừng nói, chỉ nghe đến cánh bánh ngày hôm qua em đã muốn nôn rồi, cái mùi đó, làm sao chị lại có thể ăn được!\”
Jennie bịt mũi, nhăn nhăn mặt, vội vàng ngăn cản cô nói, đến bây giờ, nó vẫn còn bị ám ảnh cái mùi đó, chị dâu có bầu nên vị giác, khứu giác cũng có vấn đề rồi đúng không?
\”Ăn ngon mà!\”
Chaeyoung nhìn chằm chằm vào cốc sữa, lẩm bẩm một mình, tự dưng nhớ ra cái gì đó, quay sang nói với ông Manoban
\”Ông nội, ông có ăn bánh không? Chaeng đem bánh cho ông ăn nhé, hôm qua dì mua nhiều lắm!\”
\”Ồ, bánh gì, ông nội ăn được sao?\”
\”Được chứ!\”
Cô co chân chạy lên trên phòng, rón rén mở cửa đi vào trong, ôm gói bánh chạy xuống dưới.
Ôi, ôi, cái mùi này. Jennie bịt mũi, thím Joon cũng bịt mũi không ngửi được chạy ra góc.
\”Ông nội, bánh này ngon!\”
Chaeyoung đem gói bánh bóc xong để xuống trước bàn ăn, ông Manoban đem một miếng ngửi thử, cười cười ăn một cái.
\”Không tệ!\”
Ông Manoban lại ăn thêm một miếng, Chaeyoung cười vui vẻ, hóa ra ông nội cũng thích ăn cái này, không để tâm đến hai người đứng ở góc kia, một miếng cho ông, một miếng cho cô, thoáng cái cũng hết gói bánh. Ông Manoban cũng chống gậy cạch cạch đi ra ngoài phòng khách, run run nói không nên lời
\”Ông nội, ông thấy cái bánh ý ngon à?\”
\”Thôi, thối chết ông rồi!\”
Ông Manoban nhăn mặt nói, cái mùi sầu riêng lại nồng lên, Jennie ngồi cách một đoạn, nhoài người hỏi
\”Vậy mà ông cũng ăn được à?\”
\”Đây là cháu dâu mời ông, con bé lần đầu tiên chủ động nói chuyện, là con, con có ăn không?\”
Hóa ra là vì sợ chị dâu nhỏ buồn, cho nên nhẫn nhịn ăn, ông nội, con nể ông.
\”Không được rồi, ông phải đi đánh lại răng, cái mùi này….!\”
Jennie nhìn buồn cười nhìn theo, chui vào trong bếp với chị dâu nhỏ.
\”Chị dâu, chị có biết, mấy đôi yêu nhau họ thường làm gì khi gặp nhau không?\”
Chaeyoung lắc lắc, Jennie cười bí hiểm
\”Chính là hôn môi đó, chị với chị em là vợ chồng, một lát nữa chị xuống chị hôn chị ấy một cái, khẳng định chị ấy sẽ bất ngờ cho mà xem!\”