\” Dì ơi…!\”
Chaeyoung ngước mắt nhìn chị, vừa khóc vừa gọi, dì đến rồi, Chaeng còn tưởng dì sẽ không đi tìm Chaeng chứ.
Lisa kéo cô đứng dậy, Chaeyoung tập tễnh bám vào cánh tay chị đứng dậy, cẩn thận nhìn thái độ của chị. Chị không nói gì, nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô, lạnh lùng lau đi nước mắt cho người nào đó, muốn rời khỏi đây. Ai ngờ Chaeyoung đứng im không nhúc nhích, quyết không chịu đi theo
\”Đau…đau chân!\”
Lisa bế cô đi về phòng, nhìn Lee Nancy đứng chắn ở trước cửa
\”Cút!\”
Ả không cam tâm, nhìn người phụ nữ rúc trong lòng chị, con nhỏ câm đó, hóa ra đây chính là \”quý nhân\” mà đám nhân viên đó bàn tán sao? Cũng chỉ là một kẻ bình thường thôi, hơn nữa…
\”Đi thôi! Giám đốc Manoban , chuyện hợp đồng ngày mai chúng tôi sẽ bàn bạc lại, xin phép chị!
Lee Nancy còn muốn làm loạn thêm nữa, con nhỏ đó có gì tốt? Ai ngờ chưa nói được câu nào, đã bị chị Jooe kéo đi, tức giận không cam tâm đi theo.
\” Dì…\”
Vẫn không có ai đáp lại lời của cô, Chaeyoung ngồi trên giường, nhìn Lisa mở tủ đồ, đưa cho cô một chiếc áo sơ mi của chị, dì không để ý đến cô nữa, tại vì cô làm hỏng đồ của dì, cho nên… dì giận sao? Hay là vì Chaeng làm cho người đó ngã cho nên dì mới không nói chuyện?
Chaeyoung mặc áo sơ mi của chị, ôm lấy tập tài liệu đi ra ngoài. Lisa ngồi ở ghế, vỗ nhẹ xuống chỗ ngồi bên cạnh.
\”Sau này…\”
\”Chaeng sai rồi, dì đừng giận Chaeng!\”
Chaeyoung vừa khóc, vừa cầm tập tài liệu, nhìn tờ giấy bị nhàu nát, cố gắng làm cho nó phẳng ra, vừa vuốt vừa nói
\”Người đó…người đó muốn lấy cái này! Cho nên Chaeng mới đẩy người đó, Chaeng sai rồi, dì đừng giận Chaeng nữa!\”
\”Có biết là bao nhiêu người phải đi tìm em không?\”
\”Có biết là trở về không thấy em, tôi lo như thế nào không?\”
Lisa nắm lấy tay cô, nhìn cô ngốc nào đó nước mắt ngắn, nước mắt dài. Kéo cô ôm vào lòng, thủ thỉ ở bên tai
\”Tôi còn tưởng em bỏ đi rồi! Park Chaeyoung chúng ta làm hòa đi, em muốn gọi tôi là dì cũng được, sau này con em và tôi gọi bố nó là bà cũng được, chỉ cần em thích là được, chúng ta kết hôn đi!\”
\” Dì không thích Chaeng mà!\”
Đúng, thích chỉ là thích mà thôi, Lisa là bị dụ dỗ rồi, đâu chỉ đơn thuần là thích thôi.
\”Không phải thích, Park Chaeyoung , chị yêu em, yêu đến mức không thể nào kiềm chế được!\”
Đến cả mấy lời nói kia chị còn nói được, ba chữ \” chị yêu em\” kia chẳng lẽ chị lại không nói được nó?
Lisa nhìn biểu cảm của cô, ngốc ngốc như bị hóa đá, buồn cười. Lúc nói ra rồi, lại cảm thấy thực ra ba chữ kia cũng không đến nỗi, tâm tình tốt hẳn lên, vuốt tóc cô
\”Em không thích chị?\”
Chaeyoung lắc lắc.
\”Nói chuyện!\”