Tự Chaeng làm!\”
Chaeyoung đẩy tay chị ra không khiến chị xoa bụng cho cô, cũng giận dỗi ngồi cách ra một đoạn, lẩm bẩm gì đó, Lisa buồn cười, kéo cô ngồi cạnh. Lại xoa xoa cái bụng.
Chaeyoung chân tay quơ loạn, đẩy đẩy mặt chị tránh xa khỏi cô
\”Ngứa! Không thích thì dì đừng chạm vào Chaeng !\”
\”Em gọi ai?\”
\”Em chồng nói khi nào kết hôn mới được gọi là chồng!\”
\”Em chưa kết hôn mà gọi nó là em chồng, em thấy hợp lí không?\”
Chaeyoung cạn lời, cái này em chồng không có dạy, cho nên không biết phải tra lời như thế nào hết. Chaeyoung cúi mặt không nói gì, Lisa nhìn mặt ỉu xìu của cô, véo véo cái má.
\”Đi thôi, đi ngủ!\”
Chaegie phụng phịu đứng dậy, trèo lên giường nằm quay mặt ra cửa ra vào, Lisa cũng nằm xuống nhìn gối ôm chuyên dụng quay lưng về phía chị, thở dài, ôm lấy từ phía sau, gạt gạt bàn tay người nào đó đang xoa xoa cái bụng, đích thân chị xoa bụng cho cô.
\”Em ngốc như thế, không muốn gả cho chị, còn muốn gả cho ai?\”
\”Không gả cho dì!\”
Chaeyoung vừa khóc vừa nói, úp mặt vào gối mà khóc, được một lúc thì thôi không nghe thấy tiếng cô khóc, chị nghe thấy tiếng thở đều đều của cô, nhất định là ngủ quên rồi.
Lisa đau đầu, bảo chị nói ba cái chữ kia? Thật sự là nói không được, không quen, đúng là không quen.
_______________
Jisoo vừa lái xe vừa nghĩ ngợi, ban nãy nhìn Jennie đem hộp sô cô la tặng cho em Chaeng, trong lòng hắn lại vui như thế? Trong đầu đột nhiên có một suy nghĩ, tuyệt đối không thể như thế!
\”Soo, mấy ngày rồi, hôm nay chị lại tăng ca sao?\”
\”Sao thế? Là nhớ chị hay nhớ tiền của chị?\”
\”Đương nhiên là nhớ chị! Hôm nay em mới mua bộ váy mới, không biết có hợp hay không, chị đến xem giúp em đi!
\”Được!\”
\”Người ta đợi chị!\”
Jisoo tắt máy, nhìn số điện thoại vừa gọi, quay đầu xe lại đi về phía căn hộ của ả. Đầu óc cố gắng gạt bỏ chuyện của Jennie ra khỏi đầu, đầu hắn luôn nhắc nhở, Jennie là em gái, em gái là để yêu thương.
———–
Chaeyoung hôm nay dậy sớm hơn, tối hôm qua có khóc một trận, hai mắt hơi sưng lên, nhìn Lisa vẫn còn nằm bên cạnh, mắt lại rưng rưng.
Người nào đó hôm nay tự giác lấy quần áo, thay đồ xong thì rón rén đi ra cửa, xuống dưới trước, cũng không thèm đợi hay gọi chị dậy, bực bội ngồi trong phòng ăn.
\”Chaegie à, sao mắt con sưng thế kia!\”
\”Con không biết!\”
Thím Joon rót cho cô cốc nước, hỏi mãi cô cũng không chịu mở miệng, hết cách đành để cô ngồi ở đấy một mình. Thím còn phải đi nấu bữa sáng, trước hết gọi cô Jen xuống nói chuyện với Chaegie đi.