Chaeyoung không đáp lại lời chị nói, khuôn mặt nhợt nhạt sắp không còn sức mà tranh cãi chống đối lại chị rồi, cả người nằm thoi thóp như con cá mắc cạn, chỗ nào cũng đau, giá như có thể ngủ mà không tỉnh lại thì tốt rồi.
\”Chaeyoung nhớ lấy, em còn dám tránh tôi, thì lần tới…tuyệt đối không nhẹ nhàng như bây giờ !\”
Lisa ở cự li gần, chị ghé sát vào tai cô thủ thỉ. Sóc con rũ mắt, mắt thẫn thờ nhìn bộ váy bị ném dưới đất, không rõ tâm tình hiện tại như thế nào. Đồng hồ treo tường tích tắc nhích lên từng giây, qua nửa giờ Chaeyoung cảm nhận hạ thân chưa từng bớt đau đớn,người đối diện gia tăng tốc độ, có thứ gì đó đang tồn tại trong cơ thể cô. Lisa vuốt ve khuôn mặt đẫm nước mắt, chị tỉ mỉ hôn lên mắt, xuống mũi, lại dừng lại ở chỗ môi cô, chần chừ một hồi rồi khẽ chạm lướt qua, Chaeyoung ngoan ngoãn để chị ôm lấy, không dám gạt chị ra, không dám né tránh chị dù chỉ một chút. Đúng rồi, không được làm dì tức giận, nếu không dì sẽ không chỉ đối xử với cô như thế đâu, thâm tâm Chaeyoung nghĩ như vậy, sau đó Lisa dù có đối với cô như thế nào Chaeyoung ũng không dám chống đối nữa.
Chị nói cô đi nghỉ đi, Chaeyoung ngoan ngoãn cầm lấy áo sơ mi chị đưa cho cô mặc vào. Lisa vỗ gối, ý bảo cô nằm xuống, Chaeyoung lập tức làm theo. Rất nghe lời, rất biết điều.
Lisa thay một đồ khác, áo quần chỉnh tề đứng trước giường, nhìn Chaeyoung đang ngủ, yên tâm đi ra ngoài. Khóe mắt người trên giường khẽ động, giọt nước mắt lăn xuống thấm vào gối ngủ, Chaeng muốn gặp bà Kim , bà Kim đi đâu, có thể về đón Chaeng không?
\”Park Chaeyoung , ra ngoài này.\”
Trong phòng vọng lại mệnh lệnh của người nào đó.
Chaeyoung vụng về lau nước mắt, càng lau lại càng tủi thân muốn khóc, đến khi bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, mới có người sợ hãi, nước mắt nước mũi vội vã lau đi, tập tễnh chạy lại mở cửa. Lẽo đẽo theo sau lưng chị.
Lisa đã đặt sẵn máy tính ở bàn trà, cũng đã bật sẵn chương trình mà cô hay xem, chỉ thiếu mỗi người nào đó. Chaeyoung tập tễnh đi lại, ngồi xuống ngoan ngoãn xem, cũng chẳng để mấy chương trình vào mắt, vừa xem vừa khóc, khóc mệt thì lại muốn đi ngủ, len lén ngẩng đầu nhìn thấy Lisa đang làm việc, liền với lấy cái gối nhỏ ở bên cạnh, một mạch ngủ thiếp đi.
Trong mơ, cô thấy bà Kim , bà nhìn cô hiền lắm, còn cười với cô, thế nhưng, Chaeyoung có đuổi theo thế nào cũng không với được chỗ bà. Bà nói Chaeng phải ở lại đây, nói rằng Chaeng phải nghe lời. Chaeyoung vừa mơ ngủ vừa nức nở, được một lúc thì im hẳn.
Lisa nhìn Chaeyoung nằm ngủ ở ghế sô pha, nhìn áo sơ mi rộng thùng thình, nhìn cặp đùi người nào đó nửa che nửa đậy, cổ họng khô khốc, nhìn Chaeyoung lúc ngủ rất yên bình, rất thoải mái, Lisa không nỡ đánh thức cô, Chaeyoung lúc tỉnh dậy sẽ không để chị vào mắt.
Thư kí đứng ở bên ngoài ngó nghiêng nhìn đồng hồ, đến giờ họp rồi, có nên vào hay không?
Cũng may, Lisa còn nhớ lịch, Lisa nán lại vài phút, chính lại áo sơ mi, đem chăn đắp kín người cô mới ra khỏi phòng.
Cuộc họp tháng luôn kéo dài hơn dự kiến, Lisa nhìn đồng hồ đeo tay, Chaeyoung có lẽ cũng tỉnh rồi.
\”Tan họp!\”