Chaeyoung chờ chị ăn xong bát cơm để đứng dậy, hai người kia cũng thật sự tò mò nên mới nán lại đây.
Lisa ngồi nhìn cô, nhăn nhăn mặt, ăn bát này?
\”Park Chaeyoung !\”
\”Vâng !\”
Chaeyoung ngẩng đầu, ngốc nghếch đối diện với thái độ khó chịu của ai kia. Nhưng mà sao dì lại cau mày nữa?
\”Dì no rồi à?\”
\”No rồi!\”
\”Nhưng Chaeng cũng no rồi!\”
Chaeyoung xoa xoa cái bụng, khó xử nhìn bát cơm. Lisa cũng nhìn bát cơm.
\”Thím no chưa ?\”
Thím Joon vờ đứng dậy đi dọn dẹp, Jennie cũng đi theo, bàn ăn chỉ còn lại hai người, Lisa ưa sạch và sóc con ngốc nghếch.
Thím Joon vừa lau bếp vừa quay ra nhìn, chỉ đợi người nào đó cầm bát cơm lên.
Sau đó, Lisa cầm lên ăn thật, chậm rãi ăn, rất từ tốn, rất thản nhiên giống như bát của chị, rất sạch sẽ, không chút gì dè dặt hết.
Hại thím suýt chút nữa thì làm rơi cái bát còn người nào đó thì nhìn muốn lòi hai con mắt. Ăn thật, ăn thật kìa, không uổng công nó đánh cược. Jennie cười điên điên khùng khùng, chỉ có Chaeyoung vẫn ngơ ngác.
Lisa ăn xong, lấy khăn giấy lau miệng, cũng lấy cho người bên cạnh một tờ. Chaeyoung giống như mọi khi đón lấy, lau qua loa rồi lẽo đẽo theo sau người nào đó.
Hình như…chân không đau nữa! Có người vui quá chạy tung tăng ở phía sau, hấp tấp vấp phải bậc thềm suýt chút nữa thì ngã sấp mặt, cũng may…còn có người đỡ kịp.
Lisa còn muốn nạt cho một trận, lại phát hiện người trong ngực có chút khác thường, bế cô đi lên phòng
\”Dì…Chaeng đi, Chaeng đi được mà!\”
Chaeyoung bị bế lên hơi giật mình, dùng dằng muốn xuống, lại bị chị lườm một cái, Lisa trước giờ chưa từng cười với cô, ngày nào cũng cau mày hết, gần đây mới giãn ra một chút, Chaeyoung còn dám lại gần, hôm nay lại về bộ dạng khó tính như thế, Chaeyoung không dám đánh người nào đó nữa mà cúi mặt ngoan ngoãn để chị bế lên. Rõ ràng là rất sợ nhưng mà cảm giác được ôm như này rất thích, Chaeyoung đột nhiên rất muốn ngủ.
Lúc đi ngang qua phòng cô, đến cánh cửa trắng ở bên cạnh, cả người cô đột nhiên tỉnh cả ngủ, hai tay bám chặt lấy cổ chị, Lisa đi đến chỗ giường ngủ, Chaeyoung sợ sệt lắc đầu
\”Không ở đây, đi về, cho Chaeng về đi!\”
\”Park Chaeyoung , bỏ tay ra!\”
Lisa nhìn cô ngồi trên giường, hai tay lại kiên quyết túm lấy cổ áo chị, nhất quyết không chịu buông.
Cô lắc đầu nguầy nguậy, trong lòng là bao nhiêu lo sợ, dì để cô ở đây làm gì? Dì lại muốn phạt cô nữa, nhưng Chaeng không làm gì mà, vừa nghĩ hai mắt lại ráo riết nhìn bóng tối xung quanh cô.
\”Cho Chaeng về…cho Chaeng về đi!\”
Chaeyoung run run, khóc đến nấc lên. Lisa không hiểu, gỡ tay cô ra nhưng không thể nào gỡ được, mất kiên nhẫn mà lớn giọng