Oa…oa…oa…oa….oa
Tiếng khóc non nớt truyền đến Đường Nguyệt đan tay ngồi ở hàng ghế ngồi, gương mặt lạnh lùng tức giận vì ban nãy chị bị chặn ngang ngay cửa đưa đẩy tôi vào trong sanh em bé.
Chị bên tai nghe thấy, khoé miệng có chút cười, trong lòng phấn khích. Mau chóng đi làm thủ tục nhập viện cùng trợ lý và hai bác sĩ bên cạnh.
Tôi ban đầu định là sẽ mổ đi, nhưng thường nghe nói mổ sẽ mất sức hơn nhiều là sinh thường, nhưng sinh thường lại mất thẩm mỹ về hoa huyệt. Nên vẫn là ưu tiên sinh mổ đi, nằm giường thỉnh an nghỉ một chút cũng tốt.
Aaaaa…quên mất….làm mẹ phải chín chắn một chút, không thể tiểu oa oa giống con mình được.
Tôi dường như bị thuốc mê làm không biết trời chăng gì nữa, cứ thế nhắm mắt, đến tiểu hài tử còn chưa thấy mặt.
Được đẩy vào trực tiếp phòng hồi sức, là tiện nghi đầy đủ, còn có y tá trực thuộc dữ dội, bác sĩ kiểm tra đều đều.
Hai giờ sau, tỉnh dậy, môi khô khốc, tay truyền nước biển đau nhói nhưng là phải chịu đựng một chút. Chị ngồi bên giường nghịch em bé. Vừa mở mắt, khuôn mặt ưu tú ấy ập tới liền quên mất tiểu hài tử bên cạnh, là đáng trách quá đi… nhìn khuôn hại nước hại dân này tí nữa lại quên mất tiểu hài tử nhỏ bé.
Tay được chị nắm lấy, nụ cười trên môi bạc kia mím nhẹ là tôi đủ hiểu chị vui vẻ cao hứng rồi. Trước mắt vẫn chưa tin được, bản thân sinh được tiểu hài tử nằm cạnh, mắt lim dim, vì kiệt sức nên không nói lớn, toàn thân ê ẩm, vì sợ chạm đến vết mổ đau nên cố gắng không cử động. Nắm chặt tay chị.
– Nguyệt, là con chúng ta?
– Cũng không phải con hàng xóm.
Vẻ mặt chị nghiêm túc lãnh đạm, nói ra lời trêu đùa thực không phù hợp làm tôi tức cười chết được nhưng cười sẽ lại chạm đến chỗ đau. Cố nhịn lại.
– Hàng xóm cũng đâu có đẹp vậy. Ha, lão công?
Chị nhíu mày kiếm.
Ở đâu ra cách gọi quái dị này?
Tôi mặt mày làm trò quỷ, bĩu môi.
– Là cuốn \”Dạy Dỗ Lão Công\” nói đó.
– Vậy hiện tại, tôi là đứng ở thế \”dạy dỗ lão bà\” đúng không? Chế độ mới bắt đầu dành cho em.
Chị chồm đến gần tôi, trụ lại môi, tay giữ tôi nguyên vị trí, biết tôi vết mổ đau nên chỉ hôn nhẹ lớt phớt như chuồng chuồng lướt nước giống nhau.
– Chị……
Bất bình thay tiểu hài tử \”Hai người a? Còn có ta ở đây mà!!!\” –
Chị lại như cũ, như đem cả không gian ở Đường thị dọn đến bệnh viện.
Tôi cứ nằm đó chăm tiểu hài tử, vừa ngắm nhìn chị xử lý văn kiện, nhìn hai người một lớn và nhỏ, hai gương mặt y chang nhau, chỉ có bé lớn hay rất dễ nỗi cáu, chẳng đáng yêu chút nào.
Đường Nguyệt, em trở thành mẹ, chị trở thành mommy rồi đó.
Chị gật đầu, không có biểu hiện nhiều, tôi nằm chán chường chốc lát, gác tay lên đầu lại vặn hỏi lần thứ 5.