– Đừng khóc được không? Tôi không muốn nhìn thấy nước mắt của em.
Tôi nhìn chiếc nhẫn nằm trên ngón tay trắng nõn làm tôi hạnh phúc vô cùng.
– Trở lại buổi tiệc đi, sắp đến giờ khai
mạc rồi.
Cô nhìn đồng hồ nạm vàng mà hôn môi tôi trở lại, tay lần mò vào trang phục rườm rà, bầu ngực cương cứng. Bàn tay chị đi đến đâu, tôi liền như bị đốt nóng đến đó.
Chị mút lưỡi tôi một cách mạnh bạo, khoan miệng đều bị cô chiếm hữu khiến tôi lâng lâng và vô lực mềm nhũn ra tuỳ chị muốn làm gì thì làm.
– Tôi…tôi vào được không, Thu Hoa?
Trong lòng tôi bỗng một cổ ấm áp lan tràn từ xương tuỷ đến từng mạch máu nhỏ, bao phủ cả lục phũ ngũ tạng.
Tay chị liền từ ngực đi xuống quần lót đã ướt đẫm mật dịch, chà sát hoa huyệt rồi cởi ra, liền đâm cự vật nóng bỏng. Chị chuyển động thân hình không mấy rắn chắc mà ra vào tôi.
– Aaaa …chị …. ưm ….. aaaaa
Tôi không thể không nói nếu rên lớn như vậy thì liền có người nghe thấy, lúc này liệu mặt mũi của chị còn có thể đặt ở đâu? Với lại đây là buổi chúc mừng đại thành công Đường thị dự án a!
Tôi liền ngậm miệng, lấy tay che biết tiếng kêu đang sắp thoát ra. Nhìn cô cứ như một tên ác ma chứa đầy dục vọng mà thân chuyển.
– Kêu lên tôi xem…
Lúc này, chị dần nhẹ lại, cầm lấy đôi tay nhỏ nhắn của tôi đang che khẩu lại khiến tôi không nhịn được hạ thể trướng liền rên lên yêu mị.
Sắp đến cao trào, tôi liền không chịu nổi mà nắm chặt vai cô.
– Em sắp ra rồi aaa….aizzz….
Nói đoạn, khí tôi trào ra, chị cũng xuất tinh mạnh bạo vào trong hoa huyệt, hai dòng tinh đối nhau làm tôi mơ màng mệt mỏi, hoa huyệt sưng tấy càng làm tôi khó chịu.
Chị ngược lại còn chưa thoả mãn, nhưng nhìn bộ dáng chật vật của tôi như vậy thì không nỡ chạm đến, liền thu lại cự vật.
Tôi lúc này mới tỉnh táo hai bên đùi còn dính ái dịch mùi hăng hăng, tôi không quan tâm liền đẩy váy che lại, chỉnh sửa bộ dáng bề ngoài, vừa đứng dậy, hoa huyệt cọ sát làm tôi rát vô cùng mà muốn ngã thì cô lại ôm chặt tôi vào lòng mà đỡ vào trong.
– Đều là lỗi của chị á.
Chị ôm ngang người tôi mà trở lại buổi tiệc, trở lại vị trí ban đầu, tôi thực sự không thích chỗ này chút nào, đối mặt với cả một bầu trời giả dối đối diện.
– Nguyệt, em không muốn…
Tôi sẽ trở lại với em rất mau, chỉ là lên phát biểu một ít.
Lúc này tôi mới miễn cưỡng cười một cái, rời khỏi người chị mà ngồi xuống trước bao ánh mắt bao vây xung quanh.
Thiên Mạn – tiểu thư Thiên thị, vừa nhìn thấy chị, nháy mắt một cái mắt đẹp liền đứng thẳng người mà đến gần chị, tay định đưa lên câu vào tay chị thì cô nhanh chóng hạ xuống vì đối mặt gương mặt lạnh toát làm cô ta run nhẹ mà cười tươi.