\”Tổng giám đốc? Tổng giám đốc?!\”
Chu Huy gọi hai lần liền Thẩm Trình mới lấy lại tinh thần, giọng điệu trầm thấp: \”Chuyện gì?\”
Một trợ lý khác cuống quýt trình văn kiện cần ký gấp lên, Thẩm Trình cúi đầu, nhanh chóng đọc qua, trợ lý nhận lại, không dám nấn ná dù chỉ một khắc, nhanh chóng xoay người, rời khỏi văn phòng tổng giám đốc như chạy trốn.
\”Đặc trợ Chu, gần đây xảy ra chuyện gì sao?\”
Ra khỏi văn học, trợ lý nọ vỗ vỗ ngực, hỏi thăm chỗ Chu Huy: \”Ai chọc tổng giám đốc Thẩm không vui vậy? Đáng sợ quá đi.\”
Chu Huy cũng không hiểu ra làm sao. Hai ngày nay không hiểu sao, thỉnh thoảng Thẩm Trình sẽ mất tập trung, dường như có chút thất thần, rõ ràng tâm tình không hề tốt chút nào.
Với thân phận và tính cách của Thẩm Trình, tất nhiên sẽ không cần che giấu hay kiềm chế cảm xúc của mình quá nhiều, từ trước tới giờ hắn cũng chẳng phải người lưu tình, có một nói một, có hai nói hai, tầng lớp lãnh đạo của công ty đều đã nếm trải cái sự độc mồm độc miệng của hắn rồi, nhưng đồng thời, hắn cũng không phát giận vô cớ, tính tình cậu ấm trong lời đồn cũng không được hắn đưa vào trong công việc. Nói chung là Thẩm Trình không phải một cấp trên thân thiện nỗ lực giao tiếp, nhưng cũng không khó gần khó chiều.
Việc tự nhiên tỏa áp suất thấp như vậy vẫn là lần đầu tiên.
Chu Huy theo thói quen lập tức nghĩ tới các hạng mục công việc gần đây, kết luận là, các hạng mục đều đang tiến triển thuận lợi, phát triển mạnh theo kế hoạch, nhiều nhất là một hai năm nữa, bảng xếp hạng các thương nghiệp top đầu thành phố C sẽ có biến động mới, theo bước Thẩm Minh, một nhân vật đáng gờm khác của giới kinh doanh sẽ xuất hiện.
Vậy trước mắt là vì sao đây?
Nhất thời Chu Huy cũng không rõ, chỉ đành dặn dò: \”Hiện tại phải làm việc nghiêm túc gấp bội.\”
Chính Chu Huy cũng cẩn thận gấp bội, nhưng vẫn không cẩn thận đụng phải vảy ngược.
Chiều hôm đó, Thẩm Trình mở một cuộc họp xuyên biên giới qua video, Chu Huy cùng mấy vị quản lý cấp cao cũng ngồi một bên bàng thính, điện thoại của Chu Huy bỗng rung lên, có tin nhắn tới.
Những chuyện đặc biệt quan trọng đều có trợ lý bên ngoài tiếp nhận rồi lọc trước, mấy kiểu như tin nhắn điện thoại đều được Chu Huy cài đặt chế độ không quấy rầy để tránh quấy nhiễu cuộc họp.
Mấy ngày nay chỉ có một trường hợp đặc biệt, đó chính là Tri Nhạc.
Bất cứ lúc nào Tri Nhạc gửi tin nhắn tới, chỉ cần Chu Huy không bận bù đầu thì sẽ trả lời trước tiên, điểm này vẫn là do Thẩm Trình dưỡng thành thói quen, bởi vì mỗi lần Tri Nhạc gửi tin nhắn đến, Thẩm Trình sẽ ném cho Chu Huy để anh trả lời ngay tắp lự.
Chẳng qua lúc trước đều thông qua điện thoại của Thẩm Trình, hiện tại Chu Huy và Tri Nhạc đã thêm bạn tốt, Tri Nhạc sẽ liên hệ trực tiếp với anh.
Chu Huy nghiêng người, giơ màn hình lên cho Thẩm Trình xem, ý bảo là Tri Nhạc, sau đó bèn cúi đầu trả lời tin nhắn.
Thẩm Trình tựa như tùy tiện nhìn thoáng qua điện thoại trong tầm tay vẫn yên lặng nãy giờ của mình, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía điện thoại của Chu Huy.