Triệu Thư Thụy uống rượu say mèm rồi mới vác mặt đến.
Dù cách một cánh cửa sắt thì Triệu Đường Diên vẫn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người ông ta, làm dạ dày cô cồn cào buồn nôn.
Chưa từng có người đàn ông nào khiến cô vừa hận vừa chán ghét đến như vậy, ông ta thật sự không xứng đáng làm chồng, làm cha.
Lúc trước Triệu Đường Diên bảo vệ bà nội, đôi mắt nhìn khắp ngõ ngách trong sân tìm xem có vật gì có thể lấy làm \”vũ khí\”. Trong khoảng thời gian dài bị hành hạ, từ bị động chịu đòn đến phản kháng đánh trả, cô đã đúc kết được kinh nghiệm.
Triệu Thư Thụy thấy Triệu Đường Diên liền nổi giận, lại nhớ đến việc cô không đưa tiền cứu Tiểu Kỳ nên hận cũ thêm thù mới, ông ta đối xử cô cũng không khách sáo như Phó Lan bọn họ nên bèn hung hăng hét vào phòng: \”Mở cửa!\”
Hàng xóm xung quanh tụ tập càng nhiều, họ không ngờ con gái nhà họ Triệu vừa về thì đã gây sóng gió.
Bà nội vẫn mở cửa cho ông ta.
Bà biết Triệu Thư Thụy kế thừa tính tình nóng nảy của ông Triệu nên Viên Viên bị ông ta đánh rất nhiều từ nhỏ đến lớn, nếu đêm nay không mở cửa thì cánh cửa sắt nhỏ bé này cũng không ngăn được Triệu Thư Thụy, ngược lại sẽ làm ông ta tức giận hơn.
Bà sợ Viên Viên lại đánh nhau với cha cô, cuối cùng người bị thương vẫn là Viên Viên.
Triệu Thư Thụy hỏi ngay khi vào cửa: \”Tiền của mày đâu?\”
\”Tôi không có tiền.\” Triệu Đường Diên lạnh lùng nhìn ông ta, ánh mắt đã liếc nhìn đến cây gậy trong góc rơm củi.
Triệu Thư Thụy không biết chuyện cô làm gì ở Thượng Hải, nhưng Phó Lan từng nói với ông ta rằng Triệu Đường Diên có học bổng và sẽ đưa cho bà nội mỗi năm, nếu cộng lại cũng là một khoản tiền kha khá.
Ông ta từng có ý định cho cô gả chồng khi Triệu Đường Diên tốt nghiệp cấp ba để đỡ lãng phí tiền đi học tiếp.
Triệu Đường Diên không tốn đồng nào của ông ta khi học đại học, nhưng bị cái tên nát rượu này quy hết về là của mình.
Ông ta vẫn chưa từ bỏ ý đồ, nói tiếp: \”Không có tiền thì đừng đi học, đưa học phí đây để chữa bệnh cho em mày.\”
Triệu Đường Diên cười lạnh một tiếng, mỉa mai ông ta: \”Chữa bệnh gì? Chữa bộ não bại liệt của nó hả? Chắc không chữa khỏi được đâu.\”
Triệu Đường Kỳ không học hành còn chơi bời lêu lổng, suốt ngày làm chuyện ngu ngốc, đặt cho tên não bại liệt cũng không xúc phạm nó đâu.
Nhưng dù Triệu Đường Kỳ là phế vật đi nữa thì cũng là cháu trai đích tôn của nhà họ Triệu.
Cha mẹ nuông chiều, bác cả thương yêu, lúc ông Triệu còn sống cũng cưng chiều nó, tuy bà nội thương cho roi cho vọt nhưng cũng đành nhắm mắt làm ngơ, chỉ có Triệu Đường Diên dám mắng chửi nó như vậy.
Cô vừa thốt lên xong, hai vợ chồng Phó Lan và bao gồm Triệu Thư Thụy đều thay đổi sắc mặt.
\”Mày nói em mày vậy hả? Sao tao lại đẻ ra loại ăn cháo đá bát như mày!\” Mắt Triệu Thư Thụy đỏ ngầu, sau khi uống xong rượu càng bộc lộ vẻ điên khùng hơn.