Triệu Đường Diên bỗng cảm thấy căng thẳng, cô có chút do dự, không đi mở cửa ngay.
\”Trở về rồi nói có được không? Bọn họ vẫn đang ở bên cạnh đấy.\” Cô thử thuyết phục anh, sợ phát ra tiếng động khiến mọi người nghe được, mặc dù chủ nhân của ngôi nhà này đã biết thừa mối quan hệ giữa cô và Chu Trầm.
Chu Trầm không đồng ý với cô, nhìn vào cánh cửa gỗ cổ kính trước mặt, lạnh lùng trầm giọng nói: \”Tôi gõ cửa nhé.\”
Triệu Đường Diên vội vàng chạy ra mở cửa.
Đập vào mắt cô là lồng ngực chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, Triệu Đường Diên không dám ngẩng đầu, nhưng vẫn cảm nhận được sự tức giận trên người Chu Trầm.
Những hành động nhỏ của anh lúc ăn cơm tối, nào có phải là trêu chọc, rõ ràng đó là sự ham muốn xen lẫn cảnh cáo.
Chu Trầm nhìn thấy dáng vẻ hơi cúi đầu của cô, hừ lạnh một tiếng, siết chặt eo cô rồi xoay người ôm cô đi vào trong phòng.
\”Cạch\” một tiếng, cánh cửa chạm trổ hoa văn một lần nữa bị khóa lại.
Trong căn phòng chéo đối diện, Hạ Thi dường như nghe thấy động tĩnh gì đó, cô nghĩ rằng Lục Nhiên không ngủ được, liền muốn mở cửa đi tìm cô ấy nói chuyện.
Thẩm Diệu khẽ cười ôm lấy eo vợ, \”Đi đâu đấy?\”
\”Hình như Tiểu Nhiên vẫn chưa ngủ được, em đi tìm nó nói chuyện.\”
\”Nó đã sớm ngủ rồi, chi bằng em ở bên anh đi.\” Thẩm Diệu không buông cô ra, kéo cô ngồi vào trong lòng, đưa tay vào trong áo ngủ tơ tằm của cô nhẹ nhàng nắn bóp.
Bị anh ngăn cản, Hà Thi cũng quên mất tiếng động ngoài cửa, chầm chậm đáp lại nụ hôn của chồng.
**
Đèn trong phòng đều được làm theo phong cách cổ xưa, ánh đèn mờ ảo chiếu ra từ chụp đèn được chạm khắc, giống như một tầng sương mỏng bao phủ khắp căn phòng.
Triệu Đường Diên bị Chu Trầm đè trên giường, tay của anh vẫn siết chặt bên eo cô, ánh mắt có chút nguy hiểm.
\”Chuẩn bị cho kỳ thi?\” giọng nói anh lạnh lùng, bàn tay từ từ trượt lên trên, vén áo bên hông lên.
\”……\”
\”Không muốn ra ngoài chơi? Lãng phí thời gian?\”
Mỗi câu anh nói ra, bàn tay lại trượt lên một chút, khi câu nói kết thúc đầu ngón tay anh vừa vặn trượt đến viền áo lót của cô.
Cô mặc bộ đồ lót màu trắng tinh kiểu Pháp, có họa tiết ren hình hoa hồng, cho dù là đang nằm trên giường cũng có thể nhìn thấy một khe nhỏ giữa hai bầu ngực của cô.
\”Em sai rồi.\” Triệu Đường Diên rất nhanh trí hiểu biết hoàn cảnh mình bây giờ.
\”Sai ở đâu nào?\”
\”Em không nên giấu diếm anh mà đi chơi.\”
Châu Trầm hừ lạnh một tiếng, lòng bàn tay đặt trên ngực cô, bóp nhẹ một cái, rõ ràng là không hài lòng với câu trả lời của cô.
\”Ah.\” Triệu Đường Diên khẽ kêu: \”Đau.\”
\”Đau có khiến em nhớ được một bài học không?\” Chu Trầm lạnh lùng liếc cô, \”Học được cách nói dối rồi đấy?\”