\”Trì tiểu thư, cô không có mang thai.\”
Đến đi Trì Dư ra khỏi bệnh viện thật lâu sau, lời nói của bác sĩ vẫn xoay quanh trong đầu như cũ.
Cô hít sâu một ngụm, ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời xanh nhạt sáng trong, trên đường người đến người đi, không có gì khác biệt so với này thường.
Giống như chỉ là một giấc mơ của cô mà thôi.
Kông tìm được tin tức gì về cuốn 《 tổng tài cường thủ hào đoạt 》, ngay cả tác giả cũng không tra ra được.
Tất cả những chuyện giữa cô và Trình Ngôn thật sự chỉ là giả sao…
Di động đặt ở trong túi đột nhiên run lên.
Trì Dư nhận điện thoại, \”Uy, mẹ.\”
\”Trì Dư, hôm nay cuối tuần, về nhà đi, mẹ nấu món ngon cho con.\”
Trì Dư hít hít cái mũi, chậm rãi thở ra một hơi, nói: \”Nhưng mà hôm nay con mệt quá, muốn quay về chung cư ngủ.\”
\”Nhà mình không ngủ được sao? Phòng của con lúc nào mẹ cũng dọn dẹp sẵn cả rồi, không phải về nhà ngủ càng thoải mái hơn à. Chờ con tỉnh ngủ, mẹ làm cho con ăn.\”
Trì Dư vất vả lắm mới khắc chế được cảm xúc, lại bắt đầu vỡ đê, nước mắt đảo quanh hốc mắt.
\”Mẹ và ba đã lâu chưa gặp con…\”
Nước mắt chảy xuống, Trì Dư nhẹ giọng nói: \”Dạ được.\”
Về tới nhà, Trì Dư vừa vào cửa đã thấy trên mặt cha mẹ vui vẻ tươi cười. Ba Trì cầm lấy túi trong tay Trì Dư, mẹ Trì hỏi Trì Dư, \”Con muốn ngủ xong rồi dậy ăn hay là ăn một ít rồi ngủ?\”
Trì Dư ra vẻ tự hỏi một hồi, \”Ăn cơm trước đi, con đói bụng.\”
\”Được.\” mẹ Trì lập tức đi vào phòng bếp.
Không bao lâu, trên bàn bày ra bốn mặn một canh. Một nhà ba người ngồi ăn cơm cùng nhau.
Trì phụ lơ đãng hỏi câu, \”Trì Dư có bạn trai hay không?\”
Trì Dư nhẹ nhàng nắm chặt chiếc đũa trong tay, cánh gà kẹp trên đũa rớt xuống bàn.
\”Nếu có, mang về nhà cho ba mẹ nhìn xem, chỉ cần con thật sự thích, hắn cũng đối tốt với con, ba và mẹ con sẽ không phản đối.\”
Trì Dư lùi tay về, dùng đũa gắp một miếng cơm tẻ trong chén bỏ vào miệng. Cô không biết nên trả lời thế nào.
Mẹ Trì gắp cánh gà bỏ vào trong chén Trì Dư, bất mãn nói với ba Trì: \”Cần bạn trai làm gì? Ông hy vọng sớm gả con gái ra ngoài như vậy sao?\” Nói xong, còn ném cho ba Trì một cái ánh mắt xem thường.
Ba Trì còn chưa nhai cơm trong miệng được vài cái, đã để nguyên nuốt xuống, nói năng có chút lộn xộn, \”Tôi tôi… Tôi chỉ cảm thấy con gái chúng ta xinh đẹp ưu tú như vậy, khẳng định có rất nhiều người theo đuổi…… Tôi hỏi một chút cũng không được sao…\”
Mẹ Trì gắp cái cánh gà cuối cùng vào trong chén Trì Dư, \”Đừng quan tâm ba con, nè, ăn nhiều một chút, con thích ăn nhất chính là cánh gà mẹ làm mà.\”