YaYa đứng ở trước mặt Chu Thừa, thân hình nhỏ hơn phân nửa nhưng nhát mắt khí thế áp bức Chu Thừa, chỉ vào đống bừa bãi trên đất: \”Người cao to, anh. . . Anh lại phá hoại, nếu chú Lưu biết sẽ. . . Sẽ tức giận.\”
Chú Lưu mà cô đang nhắc đến đã sớm trốn thoát từ lâu rồi. Chu Thừa cúi đầu, đôi tay to thô kệch bị YaYa nhét cây chổi vào. \”Toàn bộ. . . Phải được dọn dẹp sạch sẽ.\” Vẻ mặt YaYa nghiêm túc, \”Tôi. . . Tôi giúp anh.\” Như thế một người đàn ông to lớn và YaYa dọn dẹp vệ sinh, chẳng khác gì một người trưởng thành với một đứa trẻ vậy.
Uyển Sa kéo Phó Nhất Hành đi ra khỏi nhà ăn, gặp phải người mặt dài đã tốt bụng nhắc nhở lúc nãy. \”Tôi là Vương Hữu An, tôi đến đấu trường đã nửa năm, các người mới đến có chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi.\” Uyển Sa có thể nhìn rất Vương Hữu An là một người cực kỳ thông minh, người sáng suốt đều biết Phó Nhất Hành mạnh mẽ đến mức nào, tự nhiên sẽ có người đến nịnh bợ.
Uyển Sa thuận tiện hỏi: \”Trước khi đến đấu trường, anh có phải là học sinh đã tốt nghiệp trường học không?\” Vương Hữu An không ngờ cô lại hỏi như vậy, gật đầu nói: \”Đúng vậy, tôi đã được trường học bồi dưỡng 3 năm, chẳng qua tôi không đến đây ngay sau khi tốt nghiệp, mà tôi đã từng bị phân đến một khu vực khác trong một thời gian ngắn.\” Uyển Sa ngạc nhiên: \”Còn có khu vực khác, ở đâu?\” Sắc mặt của Vương Hữu An sa sầm, dường như không hề muốn đề cập: \”Đó là một phòng thí nghiệm bất hợp pháp trên cơ thể con người, nếu nói đấu trường còn có chỗ sống sót, bên kia lại là địa ngục trần gian.\”
Phó Nhất Hành liếc mắt nhìn xuống phía cánh tay của anh ta, khẽ hừ: \”Cơ thể của anh đã bị biến đổi.\” Vương Hữu An vô thức sờ sờ cánh tay, dường như nhớ đến ký ức đau khổ, cơ thể căng thẳng: \”Đúng vậy, cơ bắp đã được tăng sinh và cường hóa. Chẳng qua tôi không sao, còn người to con Chu Thừa lại càng thảm thương, hắn đã uống thuốc bị tác dụng phụ dễ nóng nảy, toàn bột cơ thể đều bị cường hóa.\” Hắn thở dài rồi nói: \”Chúng tôi vẫn còn may mắn. Những người có thể chất yếu hơn còn thảm hơn, cả đời bị nhốt trong phòng thí nghiệm, không bị giải phẫu thân thể thì bị nhiễm virus, hoặc bị cải tạo gen, người không ra người quỷ không ra quỷ.\”
Trong thế chiến thứ hai trước kia, Đức Quốc Xã và Nhật Bản đã sử dụng các tù binh để làm thí nghiệm lên người bằng những phương pháp cực kỳ tàn ác.Mặc dù trên thế giới cấm các thí nghiệm phi pháp trên cơ thể con người, nhưng không ai có thể ngăn cản tội ác tiềm ẩn, bản thân hòn đảo này là điểm nóng lý tưởng cho tội phạm. Thầy Quách thể chất suy yếu như thế, rất có khả năng cũng bị đưa đến phòng thí nghiệm.
Có Vương Hữu An là người hướng dẫn, Uyển Sa hiểu biết rất nhiều chuyện về đấu trường. Cứ cách một tuần lại có một vòng đấu sinh tồn và thời gian còn lại đều tập luyện chuyên sâu.
Buổi chiều, trong phòng tập thể thao tiến hành rèn luyện thể lực, sau khi các sinh tồn giả khác kết thúc huấn luyện, Uyển Sa mới khoan thai đến muộn để tránh những rắc rối không đáng có. Cô đang mặc một bộ đồ thể thao bó sát người, và chiếc cổ cao như thiên nga, khuôn ngực đầy đặn gợi cảm, ngay khi bước vào phòng tập thể thao, xung quanh vang lên những tiếng huýt sáo. Một người cường tráng kéo một quả tạ, cố ý khoe cơ bắp ra cho Uyển Sa: \”Chậc chậc, đàn bà cũng đến rèn luyện, muốn anh trai dạy cho em không?\” Uyển Sa lắc đầu: \”Cảm ơn, không cần.\”