BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Bất Hiết
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing………
Tag: nam nam, cao H, song tính, h văn, xuyên nhanh, np……
⚠️Truyện sử dụng ngôn từ thô tục
#caoh
#hiệnđại
#hvan
#mỹthụ
#np
#songtính
#thôtục
#xuyênnhanh
Thứ hai đầu tiên hàng tháng là ngày quan trọng để Học viện Quân sự Nam sinh công bố kết quả đánh giá của tháng trước. Tống Ân Hà thậm chí còn không có thời gian ăn sáng, vội chạy tới căng tin mua đồ ăn sáng, rồi lại chạy đến bảng thông báo ở tầng dưới giảng đường.
Học viện quân sự là nơi cạnh tranh khốc liệt, nhằm kích thích khát vọng chiến thắng của học sinh, nhà trường sẽ công bố phiếu thông tin của ba trong bốn lớp đứng đầu trên bảng tin dễ thấy nhất sau mỗi kỳ thi.
Màn hình hiển thị thay đổi hàng tháng, Tống Ân Hà tự hào vì thẻ thông tin của cậu luôn có mặt trên bảng thông báo kể từ khi cậu vào trường.
Nhưng điều đáng thất vọng là cậu luôn đứng thứ hai trong lớp.
Lần này chạy một mạch tới bảng thông báo nhưng thẻ thông tin của cậu vẫn đứng thứ hai. Tống Ân Hà tức giận mím môi, trong lòng chửi rủa cách làm ngu xuẩn của trường học quả thực có hiệu quả, cậu ước gì mình có thể học bảy ngày một tuần rồi đánh bại người đứng trước mình.
Gần ba năm, cậu nhìn tên khốn vô cảm đó đứng trước mặt mình, khiến cậu trông như một tên ngốc với nụ cười trên môi.
Được rồi, cậu chắc chắn là lão nhị.
\”A, lại thua rồi…\”
Vừa lúc cậu tức giận thì cổ bị tóm lấy, cả người lảo đảo, một giọng nói quen thuộc lọt vào tai, Tống Ân Hà nghe được càng tức, khó chịu kéo cánh tay kia ra, quay người đi về phòng học buổi sáng, \”Bảng thông báo cũng không lên được, còn dám cà khịa à?\”
\”Không phải, chuyện này quan trọng đến vậy sao?\”
Từ Diễm ngáp dài nhanh chóng đi theo, vẻ mặt ung dung tự tại của hắn hoàn toàn khác với các bạn cùng lớp xung quanh, hắn lại không hề có cảm giác khó chịu, cố ý nghiêng đầu đến gần Tống Ân Hà, an ủi: \”Thư giãn chút đi, đừng áp lực quá.\”
Tống Ân Hà nở một nụ cười giả tạo, cố gắng làm ra vẻ mình thực sự thoải mái, không hề áp lực chút nào, nhưng lại không nhịn được rít lên độc địa: \”Nếu tôi chỉ ở mức trung bình, nhất định sẽ không có bất kỳ áp lực nào.\”
\”Dù sao có cố gắng đến mấy cũng không thể bắt kịp, thôi thì đến đâu hay đến đó đi.\”
Biết cậu đang nói chính mình, Từ Diễm tặc lưỡi, giả vờ không vui. Trước hết bảo Tống Ân Hà đừng xúc phạm người khác thế, Tống Ân Hà quay lại tranh luận với hắn, hắn nhanh chóng giật lấy một chiếc bánh sữa trứng, nhét vào miệng rồi ôm túi chạy vào lớp.
Hai người đang chen lấn nhau lên lầu thì gặp một giáo viên nổi tiếng nghiêm khắc với học sinh, liền lễ phép dừng lại và chào hỏi. Chờ giáo viên đi rồi, họ lại đuổi nhau chạy lên tầng bốn.
\”Cậu hung dữ như vậy sao mà được? Muốn thoát khỏi vị trí thứ hai thì ngọt miệng gọi anh trai đi, anh trai sẽ đưa em đi học tập chăm chỉ…\”
Vừa mới dạy Tống Ân Hà không được nói chuyện khó ưa, Từ Diễm lại không nhịn được tự mình ngứa mỏ. Hắn đi lùi về phòng học, nhưng không ngờ Tống Ân Hà nghe thấy lời mình nói lại hiếm khi không lao về phía mình làm ầm lên, cậu đột nhiên dừng lại, tầm mắt rơi về phía sau hắn, sau đó trực tiếp đi vào lớp học buổi sáng bằng cửa sau.