BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Bất Hiết
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing………
Tag: nam nam, cao H, song tính, h văn, xuyên nhanh, np……
⚠️Truyện sử dụng ngôn từ thô tục
#caoh
#hiệnđại
#hvan
#mỹthụ
#np
#songtính
#thôtục
#xuyênnhanh
Dự định sẽ có màn comback hoành tráng trong lớp kickboxing, Tống Ân Hà cuối cùng nhận ra rằng mình cần luyện tập thêm.
Mặc dù đã rất chăm chỉ học các kỹ thuật được thầy dạy và cố gắng tận dụng khả năng nhạy cảm cao của mình, nhưng Giang Ngự đã được gia đình huấn luyện từ khi còn nhỏ nên mọi đánh giá luôn kết thúc bằng việc cậu thua Giang Ngự.
Nhưng dù vậy, cậu đã chịu đựng đủ việc làm lão nhị rồi! Giang Ngự luôn dẫm lên đầu cậu, còn dám nhờ Từ Diễm giúp chuyển những lời đâm chọt với cậu, cậu phải đặt lòng tự trọng của mình vào cuộc chiến với Giang Ngự!
Thế nên trước khi đến lớp kickboxing, Tống Ân Hà đã tìm mọi cách để dành thời gian tập luyện thêm. Chỉ cần Từ Diễm rảnh, cậu sẽ kéo Từ Diễn đến giúp mình luyện tập, Từ Diễm có việc phải ra ngoài thì cậu đến các lớp khác để cố gắng có thêm cơ hội luyện tập.
Mấy ngày liền, Tống Ân Hà cảm thấy mình quả thực đã có chút tiến bộ, nhưng cái giá phải trả là thân thể cậu đã đến giới hạn.
Phải biết rằng mỗi học sinh cấp một trong học viện quân sự đều có kế hoạch huấn luyện tương ứng, cậu quá tham vọng muốn tiến bộ mà không ngần ngại vượt qua những hạn chế mà giáo viên đặt ra, kết quả cuối cùng là cậu trực tiếp bị giáo viên ra lệnh rời khỏi lớp kickboxing thứ sáu.
\”Sao cậu không nhìn xem cơ bắp chân của cậu cứng đến thế nào?\”
Không ngờ rằng mình sẽ được lệnh rời đi, đôi mắt của Tống Ân Hà trừng to, rõ ràng là có chút nôn nóng. Cậu giẫm lên chiếc đệm êm ái, muốn tranh cãi với thầy nhưng bỗng có một cánh tay từ phía sau vươn ra kéo cậu lại.
\”Bỏ đi, để lần sau, cứ coi như tuần này được nghỉ ngơi nhé.\”
Từ Diễm nở một nụ cười xin lỗi với vị giáo viên mặt lạnh rồi quay người chặn ánh mắt oán hận của Tống Ân Hà. Hắn biết Tống Ân Hà chỉ là muốn cùng Giang Ngự gây sự, tự trách mình lúc đó thêu dệt quá lời, vì thế liền có chút xin lỗi an ủi Tống Ân Hà: \”Ngoan nào, tôi sẽ tìm cơ hội giúp cậu rủ Giang Ngự ra ngoài. Dù sao thì việc nghỉ ngơi cũng không ảnh hưởng đến kết quả của cậu.\”
\”Không cần đợi sau này.\”
Nghe thấy giọng nói của Giang Ngự từ bên cạnh, Từ Diễm không quay lại ngay lập tức, chỉ ước gì thằng bạn nối khố của mình bị câm. Nhưng Giang Ngự lại không thực hiện được tâm nguyện của hắn, nhìn thẳng vào Tống Ân Hà, nghiêm túc nói: \”Nếu cậu muốn, sau giờ học tôi có thể cùng cậu luyện tập.\”
Giang Ngự nói xong, ánh mắt Tống Ân Hà liền thay đổi. Từ Diễm nhìn hai người mà muốn to đầu, muốn mắng Giang Ngự không hiểu chuyện, nhưng lại không thể, hắn biết rằng trong mắt Giang Ngự, huấn luyện chỉ là huấn luyện, nhưng mà vợ hắn thì khác, đã tức ra mặt đến nơi rồi.
Trong thâm tâm hắn biết nếu hai người đánh nhau sau giờ học, có lẽ Tống Ân Hà sẽ bị đẩy xuống thảm mềm và bị bắt nạt. Từ Diễm muốn ngăn cậu lại, nhưng Tống An Hà đã đẩy tay hắn ra rồi bước về phía Giang Ngự, giả vờ khịt mũi, vẻ mặt rất hung dữ, nghiêm túc nói với Giang Ngự: \”Chờ tan học xong đã!\”