[Cao H/Song Tính/ Xuyên Nhanh] Nhân Vật Chính Biến Thái Là Lỗi Của Tôi Sao??? – 31. Cậu không phải liếm cẩu, cậu chỉ thích cái đẹp thôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H/Song Tính/ Xuyên Nhanh] Nhân Vật Chính Biến Thái Là Lỗi Của Tôi Sao??? - 31. Cậu không phải liếm cẩu, cậu chỉ thích cái đẹp thôi

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Bất Hiết
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing………
Tag: nam nam, cao H, song tính, h văn, xuyên nhanh, np……
⚠️Truyện sử dụng ngôn từ thô tục

#caoh
#hiệnđại
#hvan
#mỹthụ
#np
#songtính
#thôtục
#xuyênnhanh

Khi mới trở về nhà, Tống Ân Hà rất oán niệm vì Tống An có vẻ không thích cậu cho lắm. Nhưng sau hai ngày ở chung, tâm lý của Tống Ân Hà đã thay đổi rõ rệt.

Lúc đầu cậu còn tưởng rằng Tống An thua thiệt nên không thích cậu, dù sao cậu… cậu có thể chơi piano!

Nhưng sau này – anh ba không thích cậu, chắc là do cậu chưa đủ tốt!

Nói cho cùng, anh ba là tuy mặt lạnh lùng nhưng lại mềm lòng, không nói lời nào nhưng luôn dịu dàng và ân cần với cậu. Không chỉ cho cậu món súp tự nấu khi cậu tập đàn piano rất muộn mà còn ngầm khen ngợi bộ quần áo cậu mặc đẹp, nước hoa cậu dùng rất hợp và tiếng đàn piano cũng rất hay, khiến cậu rất mỗi ngày đều rất vui vẻ. Y cũng đặt những bông hoa cẩm tú cầu mà mình mang đến nhà họ Tống trên chiếc ghế đẩu thấp cạnh đàn piano của cậu.

Đó là một màu xanh lam rất dịu dàng, lọ hoa do chính tay Tống An làm ra khiến Tống Ân Hà mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy dễ chịu.

Tuy rằng Tống An nói trong phòng không có chỗ trống, nhưng Tống Ân Hà không tin, đây rõ ràng là bằng chứng rõ ràng cho thấy anh ba có tâm, nhưng anh ba thật sự quá cứng ngắc.

Điều tiếc nuối duy nhất là con chó của bảo vệ lẻn vào và vô tình làm vỡ chậu hoa cẩm tú cầu sau hai ngày đặt ở đó.

Dù anh hai đã đuổi con chó đi ngay nhưng bình hoa cẩm tú cầu vẫn biến thành mớ hỗn độn, cậu phải nhặt những mảnh gốm vỡ và lau chùi sạch sẽ, vì vấn đề thời gian nên không thể khôi phục lại như cũ.

Thế nhưng so với tất cả những điều này, thứ quan trọng nhất Tống Ân Hà muốn nhấn mạnh là anh ba của cậu thực sự rất đẹp trai.

Đính chính cậu không phải liếm cẩu, tất cả là do Tống An quá đẹp.

Mỗi ngày cậu luyện đàn đều có Tống An đọc sách bên cạnh. Vốn đã quen thuộc với bản nhạc, ngón tay của Tống Ân Hà lướt như bay trên phím đàn, ánh mắt lướt qua giá đàn rơi vào khuôn mặt quá thanh tú của Tống An.

Anh ba của cậu thực sự rất đẹp, đúng là bổ mắt.

Cậu thật sự không phải liếm cẩn đâu, ai mà chả thích cái đẹp .

Tự bào chữa trong lòng, Tống Ân Hà liếc nhìn đồng hồ trên tường, sau khi bản nhạc kết thúc thì dừng lại, \”Anh ba, đến giờ ăn tối rồi, chúng ta xuống nhà thôi!\”

Tống An khép sách lại, quay người lại, bắt gặp ánh mắt của Tống Ân Hà qua khe hở trên giá đàn piano. Đối phương cũng giống như trước, ánh mắt sáng ngời nhìn y.

Tống An đặt sách xuống, đứng dậy, bình tĩnh đi xuống lầu, không lựa chọn đi cạnh Tống Ân Hà. Mi mắt rũ xuống, nhìn Tống Ân Hà bước chân nhanh nhẹn đi xuống lầu, gần như thắc mắc làm sao thanh niên này có thể dễ dàng vui vẻ như vậy.

Câu hỏi này chỉ kéo dài trong chốc lát, rất nhanh sau đó y liền nhanh chóng đi đến kết luận, rốt cuộc chính là bông hoa trắng nhỏ đang được hai con sói đói canh giữ.

Cái gì cũng không hiểu, sinh ra trong một gia đình tồi tệ lại có thể ngây thơ như vậy.

Thật đáng thương.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.