[Cao H/Song Tính/ Xuyên Nhanh] Nhân Vật Chính Biến Thái Là Lỗi Của Tôi Sao??? – 18. Cậu giúp tôi bắt tên biến thái đó được không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H/Song Tính/ Xuyên Nhanh] Nhân Vật Chính Biến Thái Là Lỗi Của Tôi Sao??? - 18. Cậu giúp tôi bắt tên biến thái đó được không?

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Bất Hiết
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing………
Tag: nam nam, cao H, song tính, h văn, xuyên nhanh, np……
⚠️Truyện sử dụng ngôn từ thô tục

#caoh
#hiệnđại
#hvan
#mỹthụ
#np
#songtính
#thôtục
#xuyênnhanh

\”Tôi đã bảo là tôi vừa ngủ mà! Tôi không nghe thấy điện thoại kêu!\”

Thứ Hai, Tống Ân Hà bị Giang Hoài truy hỏi đành phải nói dối như vậy. Cậu ngồi ở ghế sau xe đạp, hai tay nắm lấy quần áo của Giang Hoài, bởi vì tránh được ánh mắt của Giang Hoài, cho nên dù nhột vl vẫn giả vờ tự tin.

Thiếu niên đạp xe không nói gì, mãi đến bãi đậu xe của trường, lúc xuống xe đẩy xe vào mới hỏi: \”Hôm qua thì sao?\”

Tống Ân Hà mặt đỏ bừng, xấu hổ không dám nói ra chính mình bị Tạ Diệc An chơi đến kiệt sức, hôm qua thật sự ngủ quên, cậu miễn cưỡng nói: \”…Buổi tối chơi game ngủ quên.\”

Nói xong, cậu áy náy không dám ngẩng đầu lên, nhưng điều cậu không ngờ là người vừa quay lại lại cười nhạo cậu: \”Tốt rồi, anh tưởng em đang tránh mặt anh.\”

\”…\”

Tống Ân Hà không nghĩ có gì tốt hơn.

Bạn cùng bàn hiện tại của cậu là Tạ Diệc An, Tống Ân Hà phát hiện Giang Hoài cũng có chút lo lắng. Trước đây Giang Hoài luôn đến tìm cậu trong giờ nghỉ, mỗi lần trong lớp chiếu phim hay video, Giang Hoài đều ngồi ở cửa sổ cạnh cậu, bạn cùng lớp còn trêu chọc Giang Hoài là học sinh ngoài biên chế của lớp họ.

Nhưng bởi vì hiện tại Tạ Diệc An đang ngồi ở chỗ này, Giang Hoài không thích ngồi chỗ đó đó. Hoặc là hắn sẽ gọi Tống Ân Hà ra hành lang nói chuyện, hoặc là hắn sẽ không tới… Đương nhiên, tình huống thứ nhất sẽ phổ biến hơn.

Nhưng tình huống hôm nay đã khác, vừa mới học xong buổi thứ hai, Giang Hoài liền đi tới, gọi cậu cùng hắn đi cửa hàng mua nước. Tống Ân Hà không thể từ chối, đành đứng dậy, Tạ Diệc An ngồi bên ngoài vẫn bất động, lưng ghế và bàn sau rất gần, không có chỗ cho cậu ra ngoài.

\”Tránh ra.\”

Nếu là bản thân Tống Ân Hà, hắn nhất định sẽ không dám cùng Tạ Diệc An nói chuyện như thế này. Nghe được giọng nói lạnh lùng của Giang Hoài, cậu quay người nháy mắt với Giang Hoài, ý bảo hắn bình tĩnh lại, Giang Hoài bất đắc dĩ nhìn đi chỗ khác ậm ừ, cậu quay người nói: \”Tôi ra ngoài một lát…\”

Nghe thấy giọng nói của Tống Ân Hà, Tạ Diệc An liếc nhìn. Y căn bản không thèm nhìn Giang Hoài, chỉ lười biếng ngước mắt lên, vẻ mặt rất nhàn nhạt nhìn Tống Ân Hà: \”Giờ ra chơi rất ngắn.\”

Nghe vậy, Tống Ân Hà tự nhiên lầm tưởng rằng Tạ Diệc An lo lắng mình sẽ vào lớp muộn. Mà ngay lúc cậu đang định hứa với Tạ Diệc An sẽ quay lại đúng giờ thì đột nhiên nghe thấy Giang Hoài ở phía sau hừ một tiếng, dường như hắn đã hết kiên nhẫn.

\”Bỏ đi, cậu không nói chuyện với cậu ta đâu.\”

Dù chỉ trong thời gian ngắn nhưng Tống Ân Hà cuối cùng cũng nhận ra mối quan hệ giữa hai người đã xấu đến mức như vậy. Cậu vô cớ bối rối, nghĩ đến hai người này vốn là người yêu của nhau, cậu lại cảm thấy áy náy không thể giải thích được vì đã làm tan nát gia đình người khác.

So với Tạ Diệc An lạnh lùng, Giang Hoài nói chuyện cộc cằn, hiển nhiên ác ý hơn rất nhiều. Tống Ân Hà quay người, muốn bảo Giang Hoài đừng nói nữa, lại bị Giang Hoài nắm lấy cánh tay, kéo về phía cửa sổ: \”Nhảy ra ngoài.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.