[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang – 8. Sờ lồn, nước dâm chảy đầy tay, vừa uống nước dâm vừa nói linh tinh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Cao H/ Song Tính] Thô Hán Nhặt Về Tiểu Phu Lang - 8. Sờ lồn, nước dâm chảy đầy tay, vừa uống nước dâm vừa nói linh tinh

BẠN ĐANG ĐỌC

Tác giả: Vô Pháp Vô Thiên
Edit: Meii Yangg
Tình trạng: Hoàn thành
Editing…
Tag: Cao H, song tính, thô tục, cổ đại,…..
Chàng trai bất nam bất nữ xinh đẹp Nguyên Nhiên xuyên về cổ đại, sau khi được nam nhân mạnh mẽ và thô lỗ Chu Hữu Hành cứu giúp…

#caoh
#cổđại
#sinhtử
#songtính
#thôtục
#xuyên

Hai người đều có suy nghĩ riêng, tiến độ kiểm tra cũng trì trệ. Thân dưới không mặc quần của Nguyên Nhiên vẫn có chút lạnh, liền giơ bàn chân trắng nõn mềm mại đá vào bắp chân Chu Hữu Hành.

\”Kiểm tra cho ta nhanh lên.\”

Chu Hữu Hành tỉnh lại, đồng thời, giống như từ trí nhớ cơ bắp, hắn đưa tay ôm lấy bắp chân đang đạp loạn, nhấc nó lên trên đùi mình.

Nguyên Nhiên bị tay Chu Hữu Hành làm cho kinh hãi, nếu không phải cậu dùng tay đỡ, có lẽ cậu đã bị Chu Hữu Hành đánh ngã.

Tim đập thình thịch, sắc mặt tái nhợt rồi đỏ bừng, một lúc lâu sau, Nguyên Nhiên oán giận nói: \”Sao đột nhiên ngươi lại tóm chân ta? Dọa chết ta.\”

Chu Hữu Hành xin lỗi: \”Xin lỗi, ta tưởng ngươi định tấn công ta nên vô thức đưa tay ra.\”

Đưa tay ra, hắn mới nhận ra Nguyên Nhiêm không phải là đám lưu manh đó, mà là tiểu phu lang mà hắn sắp cưới về nhà.

Nhưng sau khi cầm vào, trong lòng bàn tay tràn đầy cảm giác mềm mại mịn màng, hắn không nỡ đặt lại lần nữa, thuận tiện đặt bàn chân trắng sứ lên đùi, kiểm tra chỗ bị thương cũng tiện hơn nhiều.

Nguyên Nhiên mấp máy khóe miệng, làm ra vài biểu tình kỳ quái, thúc giục: \”Được rồi được rồi, mặc kệ nó , nhanh nhìn cho ta đi, nếu không có vấn đề gì lớn thì ta tiếp tục đi tắm. Để lâu nước lạnh mất.\”

Chu Hữu Hành lại tập trung chú ý vào vùng đất như hoa: \”Không sao đâu, lạnh ta sẽ đun lại nước.\”

Đầu ngón tay hơi thô ráp của người đàn ông chạm vào nơi mà chưa có người thứ hai chạm tới, Nguyên Nhiên không khỏi run rẩy hai lần, sau đó một dòng mật ong ấm áp từ khe hở chảy ra, nhỏ xuống ngón tay của người đàn ông.

Chu Hữu Hành nhìn thấy cảnh này có chút kinh hãi, khàn giọng nói: \”Nhiên ca nhi, ngươi thật là nhạy cảm.\”

Nguyên Nhiên: Từ chối, đừng cue tôi, xấu hổ chết mất.

Thân thể cậu cứ như vậy, cậu cũng không có biện pháp gì, nếu cậu vô cảm, tức là thuốc mà ông chủ lớn của câu lạc bộ sử dụng đều là thuốc giả, trang bị đều là rác rưởi.

Nguyên Nhiên hừ một tiếng: \”Ngươi cho rằng ta bẩn thỉu sao? Không muốn giúp tôi kiểm tra thì quên đi.\”

Vừa nói, cậu vừa ảo não rụt chân lại.

Chu Hữu Hành không muốn để mỡ trong miệng trôi đi, hắn dùng eo và khuỷu tay kẹp chặt hai chân Nguyên Nhiên, dùng ngón tay dò xét, an ủi nói: \”Ta không cảm thấy nước chảy ở đây bẩn, nếu ngươi không tin ta có thể uống cho ngươi xem.\”

Sợ Nguyên Nhiên không tin, cái đầu to của Chu Hữu Hành chuẩn bị dí tới nơi đang chảy nước, Nguyên Nhiên sợ đến mức vội vàng giơ tay lên chạm vào má hắn.

\”Không cần! Ta tin là ngươi!\” Nguyên Nhiên mặt nóng bừng, bởi vì bị Chu Hữu Hành làm loạn làm cho sợ hãi.

Chu Hữu Hành cười khúc khích, rất vui vẻ.

\”Khá nghiêm trọng, không chỉ cánh hoa sưng tấy mà còn có hai vệt đỏ, không biết bị mài ở đâu.\”

Nguyên Nhiên lẩm bẩm: \”Đều là lỗi của ngươi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.